Duy ngẩn ngơ nhìn Hải, rồi lại cười phá lên để giễu mình. Ừ nhỉ, Hải đã nói không đến vào một giờ cố định đâu mà. Tại anh sốt sắng và ngớ ngẩn quá. Anh chẳng nói được lời nào, đang yên lặng để chữa thẹn thì Hải quay sang bắt chuyện trước:
- Không phải là hôm qua anh tìm em đấy chứ?
- Anh đến theo thói quen và không thấy em thôi. – Duy nói dối.
Bất chợt Hải ghé sát mặt vào Duy, nhìn vào mắt anh rồi cười toe toét:
- Đôi mắt đẹp đang phản bội anh kìa. Đồng tử giãn ra to lắm đấy. Hi hi.
Duy bối rối lấy tay dí vào trán Hải đẩy ra. Sao cô gái này phải quá thông minh như vậy để anh luống cuống không phải là mình nữa? Hay… đây mới chính là Duy? Về đây, biển hiền hòa đã tẩy sạch những đào hoa lãng tử khỏi người Duy, trả lại Duy hiền lành ngốc nghếch như ngày của năm năm xa xôi về trước. Về đây, Duy gặp một nụ cười trong khiết anh chưa từng bắt gặp ở đất Mỹ, làm cho tim anh đập nhanh một nhịp.
Duy bỗng chìa tay ra, nói như ra lệnh:
- Điện thoại em đâu?
- Làm gì cơ?
- Lưu số anh để khi nào đến buổi sáng thì báo.
- Làm gì? Không thích đấy! – Hải lắc lắc mái tóc tinh nghịch.
-Thôi được rồi, – Duy lôi điện thoại ra, rà tay lên bàn phím. – đọc số em anh lưu vậy. Vinh dự lắm đấy nhé. Anh chẳng mấy khi lưu số ai đâu.
- Mặc kệ anh chứ. Em không thích. – Hải thè lưỡi trêu Duy rồi đứng bật dậy chạy đi.
Duy phì cười, đứng dậy đuổi theo cô nàng xinh đẹp đáo để. Chạy đuổi đến ướt nhem quần áo, cười rộn tung cả buổi chiều lộng gió biển, cuối cùng Duy đã xin được số điện thoại của Hải. Anh vui đến chết được. Anh sẽ thôi để mình bị động, thôi để Hải mắng là ngốc, và thôi việc tẽn tò như đứa trẻ. Anh thật sự đang cố thiết lập một mối quan hệ nghiêm túc với cô bé cười xinh như nắng này. Không giống với những lần vui chơi thoáng qua trước, Duy bắt gặp lòng mình rung động khi gặp Hải, và nếu cô không nói gì mà chỉ cười thôi anh cũng thấy vui lắm rồi. Chưa bao giờ anh nghĩ mình sẽ có niềm vui giản đơn và hiền lành đến vậy. Chưa bao giờ, khi ở xứ người.
*
Tối đó về, Duy cứ lăn qua lăn lại trên giường với chiếc điện thoại trên tay. Anh có nên nhắn tin cho cô bé ấy không? Cô gái ấy quá thông minh để có thể bắt thóp được lòng anh, như cái cách cô ấy bắt mất hồn anh vậy, chỉ bằng những cử chỉ giản đơn, tự nhiên và khéo léo. Anh ngẩn ngơ nhớ đến lúc Hải ghé sát vào mặt mình, thầm thì với anh một câu lém lỉnh. Đôi mắt ấy, nhìn gần đẹp như mùa thu vậy. Đôi mắt ấy, nhìn gần, có màu hổ phách.
Duy mím môi quyết định gửi đi một tin nhắn. Và anh hồi hộp chờ hồi âm. Tin nhắn mà anh cố sức nghĩ cho thật “hay ho” để gửi: “Thời khóa biểu ngày mai không thay đổi chứ?” hóa ra vẫn thua cô bé học sinh lớp mười một kia một nhịp: “Không biết. Học sinh có thể bùng tiết không báo trước. Ha ha.”. Duy không nhớ mình đã cười bao nhiêu lần khi đọc tin nhắn ấy, hay chính xác là anh không nhớ mình đọc đi đọc lại cái tin ấy tổng cộng bao nhiêu lần. Rất nhiều thì phải. Đủ để anh thấy mình vui như gặp được mối tình đầu. Những cảm xúc lạ lùng tươi mới, rộn ràng như sóng vỗ bờ mà đôi khi êm như khua chân vào nước, lần đầu tiên anh có được. Chẳng phải sao, Hải quả là mối tình đầu!
Có lần, Hải xòe tay ra trước mặt Duy, nghiêng đầu nói:
- Đưa tay ra xem nào?
- Xem gì? Lợi dụng nắm tay anh phải không? Ha ha. – Duy cười to, trêu Hải.
- Điên à? Xem có sống lâu bằng em không đấy. Hi hi.
- Em biết xem bói á?
- Biết nhiều thứ lắm. Nào, đưa tay đây. – Hải giục.
Duy đặt tay trái mình lên lòng bàn tay ấm nóng của Hải, rồi ngồi yên ngẩn ngơ nhìn Hải đăm chiêu xem xét các đường chỉ tay của mình. Trong những đường chỉ tay ngốc nghếch ấy, có đường nào bảo rằng Duy đang phải lòng Hải? Giá mà có, Duy mong Hải sẽ đọc ra và hiểu rằng giây phút này tim Duy đập nhanh tới chừng nào. Cô gái này thông minh đến vậy, sao đến giờ vẫn chưa biết rằng có người đã bị mình bắt mất hồn? Hay cô biết rồi mà giấu hết vào lòng vờ vĩnh? Cô im lặng để trêu chọc anh thêm nữa, để làm anh nhớ thương mình nhiều hơn nữa? Chắc vậy. Và cô gái ấy thành công rồi. Từng ngày từng ngày gặp Hải là Duy lại nhận biết tình cảm mình nhiều thêm, đôi lúc anh không ngăn được, phải ngồi xa Hải hơn một chút để cô không nghe được tiếng tim anh đập vội. Anh bối rối như một đứa trẻ trộm thích cô bé xinh xắn nhà bên, hàng ngày làm những việc ngốc nghếch để cô bé nhìn thấy và chú ý. Giờ, Duy đào hoa phong lưu thật sự đã chết tận đẩu đâu nơi xứ người xa lắc, chỉ còn lại Duy ngốc nghếch mới biết yêu, trót phải lòng biển và phải lòng cô gái của biển.
Duy đang chăm chú nhìn Hải thì bất ngờ ánh mắt ấy ngước lên chạm vào mắt anh. Anh bối rối chớp mắt mấy cái ra vẻ không – có – gì rồi vờ vênh mặt:
- Thế nào? Sống rất lâu và sẽ rất giàu có hả?
Hải không trả lời mà cười lém lỉnh:
- Anh Duy đào hoa đấy. Thích thật!
- Ơ…
Duy đơ hẳn xúc cảm không biết nói gì nữa. Quả là không gì giấu được đôi mắt mùa thu thông minh này. Nhưng giờ anh nên nói gì đây? Thừa nhận ư? Nếu biết Duy từng cặp kè với rất nhiều cô gái khi ở nước ngoài, Hải liệu có mở lòng để yêu anh? Và quan trọng là cô có còn tin tưởng vào những tình cảm anh dành cho? Hay sẽ nghĩ đó lại là yêu đương nhất thời chớp nhoáng của tuổi trẻ nông nổi? Duy ngẩn ngơ nhìn Hải chẳng biết nói câu gì. Hình như đọc được điều đó trong mắt anh, Hải cười lỏn lẻn:
- Nhưng mà báo anh tin buồn này, có vẻ như anh sắp gặp một ai đó chấm dứt vận đào hoa của mình thì phải. Ha ha.
- Là sao?
- Một người sẽ làm anh yêu đến chết. Thế là tiêu nhé! Hết rong chơi chạy nhảy luôn. – Nói rồi Hải chỉ vào đường chỉ tay cho Duy xem. – Thấy không, đến đây này, “bị” yêu thật nhé!
- Ai vậy? – Duy cười.
- Sao em biết được? – Hải lắc đầu, vẻ vờ vĩnh. – Nhưng chắc là xinh.
- Lại đoán linh tinh chứ gì! – Duy bĩu môi.
- Anh đẹp trai thế kia mà! – Hải thè lưỡi trêu.
- Anh biết mà. – Duy gật đầu và làm bộ nghiêm túc.
Cả hai phá lên cười giòn tan, phá tan sự tĩnh lặng của biển chiều. Ánh tà dương đong đưa trên mái tóc đen nhánh của Hải. Ngược nắng, Hải xinh như nàng tiên ánh sáng. Duy ngơ ngẩn nhìn mãi.
Hải khua chân vào mép nước, thầm thì hỏi Duy:
- Anh yêu biển không?
- Yêu chứ.
- Nhiều không?
- Rất.
Lúc ấy, Duy nhớ là Hải đã cười rất tươi. Như có nỗi niềm hạnh phúc nào ẩn sâu trong đôi mắt màu hổ phách trong veo ấy vậy. Anh không hiểu được hết nhưng anh cảm nhận thấy đó là nụ cười của hạnh phúc.
Những lần tiếp theo “hẹn hò” với biển đều như thế. Nỗi niềm hạnh phúc giản đơn dần dần lớn lên trong lòng chàng trai xa xứ lâu năm. Bên anh giờ không những “bóng hồng” theo kiểu mau thích chóng chán. Bên anh giờ có biển, và cô gái anh yêu. Cô gái ấy đôi khi chẳng làm gì, cứ ngồi lặng yên bên anh, cùng anh thả mặc những nghĩ suy lên tung trời lộng gió, cùng anh quẳng hết những ưu tư không vui vào cơn sóng tràn bờ. Cô gái ấy y hệt biển, nhẹ nhàng và thanh khiết, thổi vào anh hồn yêu tươi mới, biêng biếc. Cô gái ấy có lần mang cho anh một chiếc vỏ ốc trắng, bảo anh áp vào tai mình.
- Anh sẽ nghe thấy biển.
- Ừ.
Duy nâng chiếc vỏ ốc lên, áp vào tai. Anh thả hồn mình nghe miên man những âm thanh vi vu kì ảo lùa khe khẽ qua tai, lay lay trên những lọn tóc nâu mỏng. Những âm thanh miên man kéo dài làm lòng anh bình yên đến lạ, hệt như có bàn tay nào dịu dàng vỗ về mơn man vào tâm can, hong khô những cảm xúc xa xứ ướt át. Duy cứ áp chiếc vỏ ốc vào tai, nhắm nghiền mắt, gật gù gật gù. Hải ngồi cạnh bên, thầm thì:
- Anh nghe chứ?
- Ừ.
- Biển nói gì?
- Nói rằng em rất xinh. – Duy cười.
- Cái đó thì biết rồi. – Hải cười giòn tan và đánh nhẹ vào vai Duy. – Còn gì hay hơn không?
- Biển bảo anh thật sáng suốt khi chọn trở về Việt Nam.
- Vậy… – Hải chợt nhỏ nhẹ hẳn. – Anh yêu biển chứ?
- Yêu.
- Nhiều không?
- Rất.
Và Duy lại thấy Hải cười. Nụ cười không thành tiếng, không rõ ràng hữu hình nhưng lưu đọng lung linh trên khóe mắt Hải và ngân vang đầy lòng anh. Vẫn là nụ cười giấu hết cả nắng vào mắt môi. Thảo nào Duy luôn thấy ở đây trời tối vội. Hóa ra cô gái này lấy trộm ánh sáng của mặt trời.
Duy luôn thắc mắc sao lần nào gặp, Hải cũng hỏi anh câu ấy, rằng: “Anh yêu biển chứ?”. Anh biết cô muốn nghe một sự khẳng định, nhưng tình yêu của anh dành cho biển lẽ nào lại quan trọng với cô đến vậy? Hay cô đã yêu biển đến da diết và hằng mong tìm được một người giống mình? Vì lẽ đó cô đã ở bên anh, khi biết anh cũng phải lòng biển? Vì lẽ đó cô mới làm bạn với anh suốt những ngày tháng qua? Anh nhiều lúc phân vân và băn khoăn dữ dội nhưng chẳng cách nào ép mình hỏi cô được. Anh nhìn thấy ở cô gái này quá nhiều bí mật, nhưng là những bí mật dễ thương và trong lành mà nếu bật mí sẽ chỉ làm anh vui chứ nhất quyết không gây tổn thương. Vậy nên, anh quyết định không hỏi gì cả. Anh để yên, lặng lẽ tận hưởng cảm giác hạnh phúc bên biển, và cô. Chẳng phải cô gái ấy như là biển, đầy những bí ẩn bất ngờ sau vẻ dịu dàng tươi trẻ! Và nếu cô gái ấy là biển, sẽ chẳng bao giờ làm tổn thương, mà yêu trọn cả anh như mối tình lâu năm khắc khoải. Nhất định thế!
Tối hôm ấy, nghĩa là sau một thời gian thật dài Duy đã ở đây và trải lòng cùng biển, anh đang ngồi ngơ ngẩn nhớ về những buổi chiều gần đây, thì bất ngờ nhận được điện thoại của cô gái lạ lùng xinh đẹp ấy. Lúc cầm điện thoại trên tay, anh vô cùng ngạc nhiên. Cô gái này, gọi điện thoại cho anh, đây là lần đầu tiên. Những lần họ liên lạc với nhau qua điện thoại hoàn toàn chỉ bằng tin nhắn. Hải nói không thích nói chuyện qua điện thoại lắm, cô bảo là do không nhìn thấy mặt người bên kia, nên không đoán biết được tâm tư họ. Như vậy, thì thật là khó xử. Còn tin nhắn thì về cơ bản chỉ là những dòng chữ trao đổi thông tin đơn thuần, chẳng ai phải gọt giũa gì nhiều. Thế nên họ chọn cách nhắn tin. Vậy mà gì đây? Hôm nay Hải chủ động gọi cho Duy á? Cảm giác của Duy thật là lạ và có gì hơi hoang man. Hẳn là một bất ngờ. Duy nghĩ vậy và bấm phím accept, lòng hồi hộp trông chờ một ngạc nhiên thú vị.
...
Xem ảnh girl xinh cập nhật hàng ngàyCopyRight 2015 ĐồngNaiZ + Xtgem - Tổng Hợp game mien phi, game android, truyen hentai, doc truyen ngan hay, anh girl cuc xinh