4. Thời gian cứ thế trôi đi. Tôi dường như đang dần dần quên đi Long. Hay đúng hơn là học cách để mọi thứ trở nên bình thường nhất có thể. Dù có vô tình bắt gặp hình ảnh nào đó quen thuộc giữa hai người cũng chỉ cười nhẹ và xem như kỉ niệm mà không phải buồn hay nhớ nhung nữa….Cũng có thể vì tôi giờ đây đã có Khánh ở bên- Người mà tôi đủ tin tưởng để nói ra hết mọi thứ. Là người sẵn sàng ở bên tôi dù trong bất kì hoàn cảnh nào….Tôi chẳng biết mối quan hệ giữa tôi và Khánh trở nên thân thiết từ khi nào nữa. Dường như Khánh đang dần dần thay đổi con người tôi rồi thì phải. Thay đổi từ thói quen đến cả tình cảm…
Hằng ngày, tôi vẫn giữ công việc giao hoa như thường lệ. Khi giao đến nhà Khánh thì ngồi nghịch mấy bông cúc hoạ mi trước cổng. Khánh nhiều lần có mời tôi vào nhà nhưng vào buổi sáng thế này tôi thích hít thở không khí và ngắm hoa ở ngoài trời hơn….Một lúc sau thì Khánh ra, 2 đứa chúng tôi lại bon bon trên chiếc xe đạp, đi qua cung đường hoa, nói chuyện đủ thứ linh tinh nhưng nó làm tôi khá thích thú và thấy có gì đó vui vui…Tôi học buổi chiều nên hầu như sáng nào tôi cũng đến quán cà phê phụ giúp Khánh, học hỏi cách pha chế capppuccino từ cậu ấy. Có được một ly capppuccino quả là cả một nghệ thuật. Tôi bắt đầu thích chúng rồi đấy…
5. Hôm nay tôi nhận được quà của một cuộc thi viết trên mạng. Phần thưởng thì thay đổi tuỳ vào cuộc thi lớn hay nhỏ thôi. Lần này thì được một cặp áo đôi, một cuốn sách làm quà. Tôi vẫn thường hay tham gia các cuộc thi viết lách trên mạng. Mục đích của tôi mỗi lần viết là muốn học hỏi thêm nhiều kinh nghiệm, vốn từ tiếng Việt, muốn chia sẻ, giải toả cảm xúc của bản thân…Để tâm hồn hoà với con chữ làm tôi thấy vui hơn…
Tôi đạp xe đến nhà Khánh khi trời đã dần về đêm. Không gian im ắng đến lạ, đến nỗi tôi còn nghe được cả gió đang lao xao nói chuyện…Trời bắt đầu lạnh, nhưng chỉ se se cái lạnh cuối thu thôi…Tôi chẳng biết sao dạo này tôi hay tìm đến Khánh thế không biết. Ở bên Khánh, nói chuyện cùng cậu ấy làm tôi thấy tâm trạng mình nhẹ đi phần nào. Có thể Khánh giống như một ly cappuccino nóng mà cậu ấy vẫn hay pha chế. Ấm áp trong cái se lạnh mùa thu nhưng vẫn có nét gì đó lạnh lùng khá cuốn hút…
Tôi bấm chuông cửa nhà Khánh lần đầu tiên suốt 2 năm qua. Ngôi nhà mà tôi ao ước được nhìn thấy chủ và được mời vào một lần… Tôi không muốn làm phiền Khánh khuya thế này nhưng tôi thấy đèn phòng cậu ấy vẫn sáng..
” Khuya rồi, cậu tìm tôi có chuyện gì thế?” – Một lúc sau tôi thấy Khánh bước ra, cậu ấy nhìn tôi khá lo lắng.
” Cậu…cậu có thể ngồi ở đây với tôi chút được không? Kể chuyện gì đó hoặc im lặng ngồi thế cũng được.” – Tôi thút thít.
” Cậu cô đơn đến thế sao? Cậu lại nhớ đến Long à?”
” Không, tôi thấy nhớ nhà nhưng họ ngủ hết rồi, tôi không muốn đánh thức họ. Với lại ở đây tôi chẳng có ai có thể cùng chia sẻ mọi thứ ngoài cậu.
” Khờ quá đi thôi.” – Khánh đưa tay lên xoa xoa đầu tóc tôi rồi cười nhẹ.
” Khánh này, sống mãi ở đây chắc tôi tự kỉ mất thôi.” – Tôi thở dài.
” Cậu sẽ không bao giờ bị tự kỉ đâu nếu ngày nào còn ở bên tôi. Đi dạo nhé!” – Khánh lại cười rồi bảo tôi cất tạm xe đạp ở nhà cậu ấy. Cậu ấy cầm tay tôi rồi hai đứa đi bộ trên con đường ngập đầy hoa cúc. Từ bao giờ? Từ bao giờ mà với tôi Khánh trở nên quan trọng đến thế. Từ bao giờ mà tôi bỗng thấy hạnh phúc hay có chút bối rối khi ở bên Khánh nhỉ?…Trong đầu tôi chợt hiện ra những bài viết về các cơn say nắng thường gặp, tất cả sẽ tan biến nhanh mà thôi…Rồi tôi sẽ quên Khánh hay ngược lại sao? Chỉ cần nghĩ đến điều ấy tim tôi bỗng lệch nhịp….
” Hồi còn ở Hàn Quốc, lúc về đêm thế này tôi thường tụ tập với đám bạn đi uống rượu sô-chu ở một cửa hàng nhỏ ở phố Cheodamdong, rồi cuời nói đến sang ngày kia mới chịu về. Thật vui khi nhớ lại những điều ấy.” – Tôi bắt chuyện khi chúng tôi đang đi qua một cửa hàng còn sáng đèn.
” Người Hàn Quốc như cậu ngủ muộn vậy ư?”
” Ừ, họ ngủ rất muộn. Ở Hàn Quốc thường có rất nhiều quán mở về đêm. Nên dù ở trong bất kì hoàn cảnh nào tôi cũng chẳng cảm thấy cô đơn vì bên tôi có bạn bè, người thân..Và ít ra, khi không muốn ở cùng họ, tôi có thể đến những quán này và ngồi đến khi nào tâm trạng khá hơn.”
” Thế bây giờ tâm trạng cậu thế nào?” – Khánh quay sang nhìn tôi.
” À…Ừ…không rõ nữa.”
” Dường như cậu có chút gì đó bối rối ấy nhỉ?”
” À, cho cậu nè.” – Tôi đưa cho Khánh một món quà tôi cầm trên tay nãy giờ. Có thể món quà là vị cứu tinh cho tôi khi ở trong hoàn cảnh này. Chỉ cần đáp lại câu hỏi của Khánh có lẽ mọi chuyện sẽ đi theo chiều hướng khác.
” Gì thế?” – Khánh cầm món quà vẻ tò mò.
” À, tôi tham gia một cuộc thi viết trên mạng, phần thưởng là một cặp áo đôi. Dù gì tôi cũng chẳng có người yêu, với lại mang 2 cái thì cũng kì kì. Tặng cậu vậy!”
” Tôi có thể nhận món quà với lí do gì đây nhỉ?” – Khánh bỗng cười rạng rỡ.
” Thì lí do đấy còn gì.” – Tôi bỗng thoáng bối rối.
” Tôi sẽ nhận nó, và khi mang vào người chúng ta sẽ thành một đôi. ” – Khánh bỗng cười phá lên vẻ đắc chí.
….
” Ơ, sao không nói gì, không thích à? Thôi tôi không nhận nữa, trả cậu đấy” – Khánh hướng mắt nhìn rồi đem món quà về phía tôi.
” 1 đôi thì một đôi.” – Tôi trả lời rồi đi nhanh hơn Khánh một chút. Tôi cảm thấy mặt mình đang ửng lên thì phải. Khánh cười tươi rồi chạy đến chỗ tôi, nắm vội lấy bàn tay.
” Từ nay cappuccino mùa thu sẽ kết đôi với cô gái Hàn Quốc ngốc nghếch nhé!”
” Tôi có ý tưởng mới cho truyện ngắn của mình Khánh à!” – Tôi lờ đi câu hỏi của Khánh.
” Về Long à?” – Tôi thoáng thấy Khánh đang có chút gì đó thất vọng.
” Với tôi, Long giờ chỉ còn kỉ niệm thôi. Tôi sẽ bắt đầu truyện ngắn của mình vào lần đầu chúng ta gặp nhau ở công viên. Bằng một ly cappuccino ấm áp mùa thu của một bartender chuyên nghiệp trẻ tuổi. Từ những lần đạp xe đi dạo trên cung đường hoa. Hay bắt đầu bằng một ngày tôi lang thang trên con đường cùng người tôi thương yêu. Cậu thích phương án nào hả bartender ?
Cậu ấy mở to mắt nhìn tôi….
Và….
Cậu ấy mĩm cười…..
———————————————————————
Quảng Bình, 10-2013
Xem ảnh girl xinh cập nhật hàng ngàyCopyRight 2015 ĐồngNaiZ + Xtgem - Tổng Hợp game mien phi, game android, truyen hentai, doc truyen ngan hay, anh girl cuc xinh