1. Một ngày học kết thúc nhanh, tôi không về nhà mà lang thang đến công viên. Trời vào thu, mọi thứ đều thay đổi một cách lạ nhưng khá thú vị, độc đáo. Tôi đi dọc theo đường dẫn ra công viên, ngắm nhìn những chiếc lá vàng rơi xào xạc. Co mình lại đón những đợt gió se se lạnh khẽ rít qua người, chìm đắm trong bức tranh tuyệt hảo của tạo hóa và nghĩ về cuộc đời, nghĩ về con người…
Một lúc lang thang cũng dẫn tôi đến với công viên gần trường nhất. Tôi ngồi xuống chiếc ghế đá màu xanh rồi đảo mắt ngắm nhìn mọi thứ xung quanh- Một thói quen khó bỏ. Cách tôi không xa, có một cô gái trẻ đang khóc, cố níu tay một chàng trai. Cô ấy khóc rất nhiều, cầu xin chàng trai đừng đi, đừng rời bỏ cô ấy.” Em còn yêu anh nhiều lắm, rồi em sẽ sống sao khi không có anh đây?”, ” Em làm gì không đúng, sao anh bỏ em? Xin anh đừng”….Cô ấy cứ khóc, cứ van xin nhưng chàng trai kia vẫn vẻ mặt thản nhiên. Hà cớ gì lại đi van xin một người như vậy nhỉ? Nếu còn yêu thương thì đã không có cảnh chia tay, nếu còn yêu thương thì không bao giờ nhìn người yêu mình khóc mà không vội lau đi những dòng nước mắt và an ủi….Những ý nghĩ của tôi lúc đó vô tình chạm đến hình ảnh của Long.
1 năm trước…
” Cậu không đi được không Long?”
” Đây là cơ hội tốt dành cho tớ, tớ không thể bỏ lỡ Nhi à! Chúng ta chia tay nhé!”
Thế rồi Long cũng đi đấy thôi. Khi bản thân đã quyết rồi thì liệu ai đó có thể làm thay đổi? Có thể vì tôi không phải người quá quan trọng với cậu ấy, không phải là người cậu ấy có thể từ bỏ ước mơ để ở bên mình mãi, hay ít ra là có chút quyến luyến khi chia xa. Phải, cơ hội tốt. Cậu ấy có thể rời xa tôi chỉ mong thực hiện được ước mơ của mình mà thôi. Tôi chọn du học ở nơi đất khách quê người, không có lấy một người thân thích, Long cũng vậy. Tôi đến với Việt Nam còn cậu ấy lại chọn Hàn Quốc- Quê hương tôi. Thật trớ trêu mà….
” Cậu đã từng trải qua?” – Tôi giật mình khi có ai đó ngồi xuống bên cạnh mình. Câu hỏi làm tôi cắt đứt dòng suy nghĩ về Long và trở về hiện tại. Cố giữ một vẻ mặt bình yên nhất, tôi đáp lại câu hỏi ấy.
” Sao cậu nghĩ thế?”
” Đoán thôi. Nhìn ánh mắt cậu chăm chú nhìn hai người đó, chăm chú đến nỗi tôi ngồi bên nãy giờ mà không hay biết.”
” À…Ừ…cũng có thể nói vậy.” – Tôi nhìn ra xa, vẻ ngập ngừng. Cậu ta chau mày một lúc rồi cười nhẹ. Duờng như cậu ta hiểu ý tôi nói.
” Cậu có muốn uống gì đó không? Cafe chiều được chứ?”- Cậu ta nhìn tôi, vẫn nụ cười nãy giờ.
” Ừ, ” – 2 chúng tôi đứng dậy rồi đi vào quán cafe cách đó không xa….
Cậu ta là Khánh, chủ của một quán cafe nhỏ gần công viên. Khánh bằng tuổi tôi, nhưng vừa học vừa quản lí quán cafe quả không dễ. Một quán cafe tuy không quá lớn, nhưng vào trong cho tôi cảm giác ấm áp đến lạ, sự trang trí, sắp xếp cũng làm tôi khá thích thú. Tôi không hiểu sao mình lại nói chuyện với một người con trai lạ chưa từng gặp mặt, rồi còn đồng ý đi uống cafe nữa chứ! Dường như trong Khánh có chút gì đó rất gần gũi, thân thiện. Một đôi mắt biết cười, một nụ cười toả nắng, có thể nó làm tôi cảm nhận được sự tin cậy khi đi bên cậu ấy….
” Cafe của cậu” – Khánh đặt trước mặt tôi ly cappuccino ấm rồi ngồi xuống đối diện.
” Cảm ơn cậu nhé!” – Tôi cười rồi áp ly cappuccino vào hai tay.
” Cậu uống đi, sẽ ngon hơn nhiều khi uống nóng.”
” Uh, hi. Mà này, sao cậu lại bắt chuyện rồi mời tôi uống cafe dù chưa từng quen?” – Tôi nhìn vào Khánh, ý dò hỏi.
” Không biết, nhìn thấy cậu tôi muốn nói chuyện, thế thôi…. Cậu đã từng yêu?” – Câu hỏi của Khánh chạm vào tim tôi. Tim bỗng thắt lại, tôi đặt ly cafe xuống bàn nhìn vào khoảng trống…
” Ừ, đã từng yêu, nhưng giờ đã hết. Cậu ấy giờ chắc đang sống rất tốt ở 1 nơi cách xa Việt Nam.”
” Cậu ấy du học à? Ở đâu thế?”
” Hàn Quốc- Nơi tôi sinh ra… Tôi chọn Việt Nam để theo học, cậu ấy lại chọn Hàn Quốc. Đôi lúc cuộc đời thật trớ trêu”
” Cuộc đời luôn vậy mà, đâu ai được hưởng hạnh phúc một cách trọn vẹn.”
” Có thể cậu nói đúng”…
Cuộc nói chuyện của tôi và Khánh vẫn tiếp tục. Hai người chưa từng quen nhưng lại nói chuyện với nhau, chia sẻ mọi thứ cho nhau. Khi nói ra tất cả với Khánh dường như tôi thấy tim mình đỡ nặng hơn. Cất giữ một nỗi buồn, 1 niềm đau luôn làm tôi khó chịu, cảm giác bị kìm nén làm tôi đôi lần muốn bật khóc. Không phải tôi không muốn chia sẻ với ai, chỉ vì tôi không thấy ai đủ tin cậy để chia sẻ những chuyện mình luôn cất kín…..Nhưng giờ đây đã khác, tôi đã có Khánh, dù chỉ lần đầu gặp mặt nhưng tôi tin Khánh là người bạn tôi đủ tin cậy nhất để chia sẻ mọi chuyện…..
2. Công việc của tôi mỗi sáng sớm là đạp xe giao báo và sữa đến từng nhà của một khu phố nhỏ. Công việc tưởng chừng như rất mệt nhưng với tôi khá thú vị, nó làm tôi như được sống ở chính quê hương mình. Lúc tôi còn là một cô gái 17 tuổi, tôi đã chọn làm việc này. Người Hàn Quốc khá bận rộn và nhiều người cần đến một cô gái giao báo và sữa mỗi sớm…. Tôi yêu thích công việc này. Vì mỗi lần đạp xe ở những cung đường đem đến cho tôi cảm giác khá thoải mái, tiết trời sáng sớm luôn là khoảnh khắc lí tưởng mà…..Cứ mỗi độ thu sang là cúc đến – loài hoa của riêng mùa thu mang nét phảng phất buồn của những ngày sắp chuyển đông giá rét. Hoa cúc vàng ven đường như gom lại hết chút nắng cuối hè còn sót lại, sánh bên hoa cúc trắng mỏng manh, tinh khôi mang đến “chất thu” rất đặc trưng của Hà Nội. Có lẽ tôi yêu Việt Nam bởi những nét đẹp đôi khi rất bình dị và có chút gọi là lãng mạn này…..
Đạp xe một lúc, tôi dừng chân trước ngôi nhà 2 tầng, nhỏ thôi nhưng nó làm tôi khá thích vì thiết kế độc đáo và sự bày biện mọi thứ xung quanh nhà khá thú vị. Mỗi sáng thì ngôi nhà này là chỗ tôi dừng chân lâu nhất. Tôi đứng ngoài và ngắm nhìn giàn hoa leo nở rực trước cổng, xung quanh là vô vàn cúc hoạ mi tinh khiết, nó thật dễ thương và ấm áp.Sự kết hợp hài hoà giữa những màu sắc làm tôi rất thích thú. “Chắc chủ nhà cũng là người dễ thương, thân thiện nhỉ?” Tôi luôn tự hỏi mình như vậy, vì chưa một lần tôi thấy được chủ căn nhà đẹp này. Suốt 2 năm qua, chưa 1 lần…
” Ơ, Khánh!!” – Tôi bỗng giật mình xen lẫn sự ngạc nhiên khi thấy Khánh bước ra từ căn nhà ấy.
” Nhi à! Cậu làm việc này ư?” – Khánh cũng trố mắt ra nhìn tôi, ngạc nhiên không kém.
” Cậu….cậu quen chủ ngôi nhà này à?”
” Trời đất, nhà tôi mà.” – Khánh bỗng cười phá lên.
” Tôi…tôi cứ tưởng là ai chứ, nhà cậu đẹp thật, làm tôi mê mẫn suốt 2 năm qua.”
” Hi. Giờ biết nhà tôi rồi, khi nào có dịp vào tham quan cho thoả ước nguyện nha! Giờ tôi phải đến quán cafe. Cậu hết việc chưa, đến làm tách cafe sáng nha!” – Khánh cười.
3. Tôi dừng xe trước quán rồi vào chọn cho mình chỗ ngồi ưng ý nhất- Nơi tôi có thể phóng tầm nhìn xa nhất mức có thể. Khánh thì đang loay hoay pha cà phê và bật một bản nhạc cho không khí được thay đổi. 7 things – Miley Cyrus được vang lên khá là rõ từ chỗ Khánh đang đứng. Bài hát bỗng làm tôi nhớ đến Long.
” Ngày cậu ấy đi du học tôi đã nghe bài này suốt ngày. Tôi muốn trút giận, muốn ghét cậu ấy thật nhiều nên cứ lặp đi lặp lại nhiều lần. Nhiều đến nỗi tôi thuộc luôn cả nó, nghe nhiều đến nỗi mà giờ đây cậu bật nó mà mọi thứ xung quanh tôi như ngưng đọng, chỉ còn mình bài hát là vẫn chạy thôi. Cũng có thể tôi đang nghe nó từ trong tiềm thức của mình.” – Tôi nói một mạch khi bài hát vang lên, cũng là lúc Khánh đem 2 ly cappuccino đến bàn tôi ngồi. Tôi chẳng biết mình bỗng trở nên nói nhiều và chia sẻ mọi thứ cho người khác từ bao giờ nữa. Khánh- Cậu ấy đặc biệt đến thế sao? Khánh bỗng nhìn tôi bằng ánh mắt chăm chú, ánh mắt ấy sao nó ấm áp đến vậy. Nhìn sâu vào mắt cậu ấy tôi càng thấy đươc sự tin cậy tuyệt đối, dù tôi chưa hiểu rõ về Khánh cho lắm…
” Nhi này! Cậu yêu Long nhiều đến thế à?”
” Tôi không rõ…Nhưng có lẽ thế…” – Tôi đem ly cà phê lên miệng như che giấu đi tâm trạng bây giờ.
” Tình yêu cũng giống như một ly cappuccino. Nhìn bề ngoài nó rất đẹp và lung linh, nhưng khi đã đắm chìm vào nó rồi ta mới cảm nhận được vị đắng, chát, ngọt, bùi mà nó mang lại. Đôi khi ta bỏ giữa chừng vì nó quá đắng. Đôi khi ta lại thưởng thức hết nó vì ngoài vị đắng ra nó còn có nhiều vị khác nữa. Tận hưởng nó hay dừng lại là do ta mà thôi. Có phải, cậu nên quên cậu ấy đi không Nhi? Khi đó chắc cậu sẽ sống tốt hơn.” – Khánh hướng mắt về tôi.
” Tôi không nghĩ vậy. Tôi đã cố gắng nhưng khó lắm Khánh à! Đâu phải dễ quên một người từng hiện diện trong trái tim đâu.”
” Tôi lúc trước nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ pha chế được một ly cappuccino vì nó quá khó đối với tôi. Từ cách làm đến cách tạo bọt sữa nhìn đẹp mắt nhất. Tôi từng muốn buông xuôi tất cả, nhưng cuối cùng thì tôi cũng đã cố gắng vượt lên chính bản thân để trở thành một bartender chuyên nghiệp đấy thôi. Chỉ cần chiến thắng chính mình cậu sẽ làm được thôi. Và tôi tin ở cậu.” – Khánh xoay xoay ly cappuccino và giải thích.
Có thể Khánh nói đúng, tôi chỉ đang chạy trên một vòng tròn mà thôi. Luẩn quẩn không có điểm dừng, không có lối thoát. Vì tôi vẫn đang nhớ một hình bóng đã mãi xa, và chưa dám chắc rằng, rồi sau này tôi và Long có thể gặp lại. Và cũng chẳng dám tin rằng, nếu có gặp nhau cậu ấy có nhận ra tôi. Vì đơn giản, tôi chẳng là gì với cậu ấy nữa rồi. Mọi thứ chỉ còn là kí ức mà thôi. Mình tôi nhớ và cũng chỉ mình tôi đau…Nhiều lần chỉ muốn xếp gọn tất cả kí ức về Long vào một ngăn tủ và khoá lại nhưng tôi vẫn không thể. Thì ra là tôi chưa chiến thắng được chính mình. Nếu đã quyết tâm thì mọi chuyện sẽ an tường thôi…Tại sao tôi lại sống như vậy chứ? Người đã không cần mình thì tôi cũng nên xoá Người ra khỏi kí ức mà thôi. Con người ta sống phải biết hướng về tương lai chứ không phải chìm đắm mãi trong quá khứ…
...
Xem ảnh girl xinh cập nhật hàng ngàyCopyRight 2015 ĐồngNaiZ + Xtgem - Tổng Hợp game mien phi, game android, truyen hentai, doc truyen ngan hay, anh girl cuc xinh