Old school Easter eggs.
Trang Chu Dichvu3g Game Java | Android App | Truyện Hay | Khu 18+
======Quảng Cáo======
Tìm là có mò là thấy, trang wap Dongnaiz cung cấp

game dien thoai free

cho dế bạn
HIỆN NAY WAP ĐANG PHÁT TRIỂN, ADMIN SẼ UPDATE NHIỀU NỘI DUNG HAY MỚI NHẤT, CÁC BẠN ỦNG HỘ DONGNAIZ.WAP.SH NHA!^^
Nội Dung:

Đồng hồ đo tốc độ trên xe Hồ Quân suýt chút nữa đã nổ tung, trái tim còn đập nhanh hơn nhiều so với đồng hồ, không phải anh nghĩ tiêu cực mà là với kỹ năng của vợ anh sao có thể nằm vùng được. Đúng, về khả năng võ thuật thì rất tốt, nhưng thứ nằm vùng cần không chỉ là bản lĩnh, còn phải cần kinh nghiệm, mặc dù có kinh nghiệm, cũng 100% nguy hiểm, nói là nơi liếm máu cũng không quá đáng. Những người từng làm chuyện này, nhẹ thì lột da, nặng thì chết, huống chi đây còn là vợ anh, cô vợ da thịt mềm mại được anh cẩn thận nuôi dưỡng trong lồng ngực.


Hồ Quân không dám tưởng tượng lỡ như vợ anh xảy ra chuyện, cuộc sống một người sau này của anh…… Vừa nghĩ đến cái này trước mắt liền tối đen, trong lòng càng tức giận hơn. Cô bé đáng ghét này, anh đã tận tình khuyên bảo cô nhiều như vậy, không ngờ cô không thèm nghe. Người ta bảo nằm vùng liền đi nằm vùng, cũng không nghĩ cho anh chút nào, còn ngu ngốc phối hợp người ta gạt anh.


Hồ Quân bắt đầu tự kiểm điểm, có phải trước đây đã cưng chiều vợ mình quá rồi không, đôi khi phải cứng rắn hơn, ít ra thì cũng phải cần có vài nguyên tắc, lúc này xem anh trừng trị cô thế nào. Cắn răng nghĩ như vậy nhưng anh cũng sợ sẽ không còn cơ hội trừng trị vợ nữa……


Hai giờ đủ để sắp xếp xong tất cả, Hồ Quân đến câu lạc bộ đã bị ngăn bên ngoài, lực lượng cảnh sát được bố trí ẩn trong đêm mang theo sự căng thẳng nghiêm trang. Hồ Quân sốt ruột, Hồ Quân càn quấy không tiếc gì nhưng lúc này anh hiểu, cho dù anh có càn quấy cũng không thể thật sự vọt vào đưa vợ mình ra. Đặt đường dây lâu như vậy mới bắt được tên trùm buôn ma túy, so với liều mạng còn muốn liều mạng hơn, anh vào đấy, không chỉ không cứu được Tây Tử không chừng còn có thể khiến mọi chuyện tệ hơn.


Nhưng vừa nhìn thấy Lưu Hán Bân, anh thật sự không kìm nổi cơn tức giận trong lòng, tóm lấy cổ áo Lưu Hán Bân: “Nếu vợ tôi xảy ra chuyện gì, tôi…tôi……” Tôi nửa ngày vẫn chưa nói được điều gì độc ác, chủ yếu là vì đối mặt với dáng vẻ “không có việc gì” của Lưu Hán Bân, không có chút né tránh hay sợ hãi, còn vô cùng kiên định nhìn anh nói:


“Tây Tử ngoài là vợ anh, cô ấy còn là một cảnh sát, những hành động cô ấy làm không phụ lòng quốc huy đặt trên đầu, quân hàm cảnh sát gánh trên vai. Tôi cũng vậy, chỉ cần phá xong vụ án này, cậu muốn làm gì tôi cũng được.”


Lưu manh, Hồ Quân đột nhiên phát hiện Lưu Hán Bân này chính là lưu manh trong truyền thuyết. Người này không sợ gì cả, thế nên không tỏ ra sợ hãi chút nào, Hồ Quân cũng không nhịn được mà kính nể. Cục trưởng Thôi ở phía sau lau mồ hôi trên trán, trong lòng thầm nghĩ thật may mắn, làm loạn hồi lâu, tảng đá cứng Lưu Hán Bân này còn có công dụng
như vậy, thời khắc mấu chốt thật sự có thể ngăn cản chuyện này.


“Hiện tại tình huống bên trong ra sao?” Hồ Quân trực tiếp hỏi tình hình. Lưu Hán Bân nhỏ giọng nói: “Bè cánh đã sa lưới, bốn người bên trong, Trần Thắng và Sài Dũng là tội phạm chính của vụ buôn ma túy ra nước ngoài lần này, hàng cần giao dịch đều ở trong biệt thự bên kia, đã theo dõi kỹ, đoán chừng sẽ tiến hành vào nửa đêm, chúng ta ở đây ôm cây đợi thỏ, bắt trọn lưới.”


Hồ Quân gật đầu một cái: “Anh nói bốn người? Ngoài vợ tôi ra còn có ai?”


Lưu Hán Bân khẽ chau chau mày trả lời: “Lưu Loan.”


“Lưu Loan?”


Hồ Quân nhíu nhíu mày: “Lưu Loan nào?” Nghiêng đầu nhìn Cục trưởng Thôi, Cục trưởng Thôi gật đầu nói: “Lưu Loan là người tình của tên Trần Thắng, từng theo dõi cậu đến cục. Cô ta đã từng gặp Tây Tử……”


Cục trưởng Thôi còn chưa dứt lời Hồ Quân đã cảm thấy trái tim trong lồng ngực nổ bùm, nhấc chân muốn xông vào trong. Lưu Hán Bân tay mắt lanh lẹ đi lên cản anh,, Hồ Quân như kẻ điên, đưa tay thành quyền: “Con mẹ nó vụ án, bên trong là vợ tôi, không phải vợ anh, con mẹ nó anh đừng có cản tôi. Anh ngăn cản tôi, cho anh ngăn này……” Hung hăng giơ chân đá vào bụng Lưu Hán Bân: “Con mẹ nó anh mau tránh ra cho tôi……”


Lưu Hán Bân không hề tránh, gắng gượng chịu cú đá này, trở tay hai cái hai cái liền đè Hồ Quân xuống: “Cậu đánh thắng tôi, tôi cho cậu qua, Sài Dũng trong đấy xuất thân từ bộ đội đặc chủng, chỉ với kỹ năng của cậu có đi vào cũng kém hơn vợ cậu?”


Hai câu này của Lưu Hán Bân đã thức tỉnh Hồ Quân. Nhìn anh bình tĩnh lại Lưu Hán Bân mới thả anh ra, xoa xoa bụng, thầm nói trong lòng, tên nhóc này thật ác độc, lần này sém chút đạp đứt ruột ông luôn. Nhưng mà cũng thật đáng giá, ít ra Hồ Quân sẽ không làm loạn nữa, tuy nhiên khuôn mặt đen tựa bầu trời tháng sáu trước khi đổ mưa.


Chờ đến mười hai giờ rưỡi mới nhìn thấy bốn người đi ra từ câu lạc bộ, bước chân vững chắc, xem ra cũng không uống nhiều. Sài Dũng dừng lại ở cửa mấy giây, nhìn bốn phía hai lần. Trần Thắng nhạy cảm hỏi: “Có gì không ổn sao?”


Trái tim Tây Tử như nhảy vọt đến cổ họng, nghiêng đầu sốt ruột nhìn Sài Dũng. Sài Dũng chợt cười rồi lắc đầu: “Có gì không ổn chứ, chỉ cảm thấy sau tối nay, sợ rằng mấy đêm nữa mới có thể nhìn thấy màn đêm như vậy nữa……”


Tây Tử cũng nhìn bốn phía……”Tuyết rơi kìa?”


Loan Loan nhỏ giọng hô lên: “Đã nhiều năm chưa thấy tuyết ở thành phố B……”


Tây Tử ngẩn người, ngẩng đầu nhìn, bầu trời đêm mờ mịt phía trên đèn nê ông có chút xanh đen nhàn nhạt, hạt tuyết nhỏ bé dần dần rơi xuống, xuyên qua quầng sáng màu cầu vồng bay xuống, rơi trên tay lập tức biến thành nước.


“Đây là trận tuyết rơi đầu tiên của thành phố B năm nay, điềm tốt!” Sài Dũng cởi áo khoác ngoài khoác lên vai cô. Tây Tử nghiêng đầu nhìn gã, gã khẽ cúi đầu, hạt tuyết nhuộm ướt người gã, dáng vẻ ướt át càng thể hiện sự kiên cường cùng anh tuấn thuộc về quân nhân. Tây Tử không khỏi ngẩn ngơ…


Từ xa nhìn lại, hai người một cúi đầu, một ngửa đầu, vừa khoác áo vừa nhìn nhau, không nói rõ có bao nhiêu mập mờ. Sắc mặt Hồ Quân càng trầm hơn, anh chợt nhận ra thân phận nằm vùng của vợ anh khá tế nhị. Cục trưởng Thôi rớt cả mồ hôi, trong lòng nói tổ tông này đứng ở cửa diễn cái gì thế kia, nếu Sài Dũng thật sự kích động, có động tác gì, dự là Hồ Quân thật sự phát điên. Ông có thể nghe thấy tiếng nghiến răng ken két của Hồ Quân, phỏng chừng qua chuyện này cô nhóc Tây Tử tự cầu nhiều phúc.


Cũng may Tây Tử chỉ là chớp mắt một cái liền cúi đầu, bước một bước sang bên cạnh. Trần Thắng cười nói: “Đi thôi! Hôm nay chuyển xong chuyến hàng này, ông đây cũng về Mĩ nghỉ.” Bốn người chia làm hai xe lái xe ra khỏi bãi đậu xe của câu lạc bộ, chạy về phía biệt thự ở ngoại ô.


Một giờ rưỡi, hai chiếc xe tải chạy vào khu biệt thự rồi bắt đầu xếp hàng lên xe. Sau khi xếp xong Trần Thắng giao một chiếc valy và chi phiếu cho Sài Dũng: “Đây là của cậu, trong valy là nhân dân tệ, chi phiếu là là Đô-la, chờ cậu nghỉ đủ rồi, quay về chúng ta lại làm tiếp.”


Sài Dũng nhận lấy valy chợt mở ra. Bên trong rơi xuống từng xấp tiền lớn 100 đồng, trong tay chẳng biết lúc nào lấy ra một khẩu súng chỉ thẳng vào mi tâm Trần Thắng: “Không có sau này, tối nay chính là thời khắc cuối cùng.”


“Mày là cảnh sát?” Trần Thắng không thể tin được mở miệng.


“Không, tao không phải cảnh sát, nhưng chung quanh đây đều có, phải không Tây Tử……” Pằng một tiếng, súng trên tay Sài Dũng run lên, Trần Thắng chợt cúi đầu xoay người, cưỡng ép Tây Tử trước người, một cây súng lục chỉ vào đầu Tây Tử: “Thế thì cô ta là cảnh sát hay người tình bé nhỏ của mày?”


Súng trong tay Loan Loan bị Sài Dũng đá bay, một tay bóp chặt cổ họng cô ta: “Trần Thắng mày buông Tây Tử ra.”


“Ha ha ha!” Trần Thắng âm trầm cười hai tiếng: “Con ả trong tay mày sớm bị tao chơi hư rồi, đang lo không biết xử lý thế nào, mày giết thì vừa hợp. Còn nếu cô tình nhân nhỏ bé này chết rồi……”


Lời còn chưa nói xong đã a một tiếng, súng lục trong tay hắn bị Tây Tử đá hướng lên trời, xoay người co khuỷu tay khóa cổ…… Khống chế Trần Thắng dưới tay……


“Tây Tử cẩn thận hắn còn có súng……” Sài Dũng đã nhắc chậm, sau khi hai tiếng súng vang lên, Tây Tử và Trần Thắng đồng thời té ngã xuống đất.


Hồ Quân ném súng trong tay, chạy vài bước đến trước mặt Tây Tử, Tây Tử lấy tay đè bắp đùi nhìn anh cười: “Anh đã về……”


Trần Thắng bị Hồ Quân bắn ngay giữa mi tâm, mất mạng tại chỗ, Sài Dũng không có bất kỳ chống cự nào mà sa lưới, Lưu Loan tự thú, hỗ trợ điều tra, đùi Tây Tử trúng đạn, tiến vào tổng trị liệu dưỡng thương. Đến tận bây giờ, vụ buôn ma túy ra nước ngoài lớn nhất thành phố B của năm đã kết thúc hết sức thuận lợi, trên đùi Tây Tử lại có thêm một ký hiệu quang vinh.


Lần này Hồ Quân tham dự toàn bộ quá trình, từ lúc vợ bị thương được giải phẫu đến khi đưa về phòng bệnh, anh vẫn luôn trực ở vừa. Anh nắm thật chặt tay vợ, nắm đến nỗi Tây Tử muốn nhân cơ hội hôn mê cũng không được. Anh nắm rất đau, thậm chí còn đau hơn vết đạn bắn trên đùi, mà từ đầu đến cuối mãi đến ngày thứ hai, Hồ Quân cũng không nói với cô câu nào.


Người này đang giận dỗi, không biết đang giận cô hay giận bản thân, dáng vẻ kỳ cục chẳng khác gì một tên nhóc. Tây Tử trộm nhìn qua Hồ Quân đang đen mặt ngồi bên giường gọt táo, cảm thấy hơi buồn cười, khẽ mở miệng nói: “Anh định không để ý đến em sao?”


Hồ Quân ngẩng đầu lườm cô, hừ một tiếng, xiên một miếng táo vừa gọt nhét vào miệng cô, Tây Tử nuốt vào, nhìn tay anh tò mò hỏi: “Kỹ thuật bắn súng của anh thật lợi hại, sao trước kia em không biết? Vẫn nghĩ anh là người không

« 1 2 

Bạn đang xem Anh dám lấy, tôi dám gả – Chương 63 (end) Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook Chia sẻ bài: Anh dám lấy, tôi dám gả – Chương 63 (end)
Xem ảnh girl xinh cập nhật hàng ngày
Bạn muốn đắm chìm trong vẻ đẹp của những chân dài Việt Nam? Hãy để mShow thỏa mãn bạn!
Tải miễn phí
• BÌNH LUẬN COMMENT
Không Văng Tục, Quảng Cáo, Spam Nếu Bạn Là Người Có Văn Hóa!






• CÙNG CHUYÊN MỤC
BẠN ĐÃ XEM CHƯA?
• TỪ KHOÁ TÌM KIẾM
DongNaiZ.wap.sh - Tải miễn phí game cho điện thoại, đọc những mau truyen ngan hay nhất,

xem phim sex online

cực đỉnh cùng nhiều tiện ích khác cho dế yêu của bạn.