XtGem Forum catalog
Trang Chu Dichvu3g Game Java | Android App | Truyện Hay | Khu 18+
======Quảng Cáo======
Tìm là có mò là thấy, trang wap Dongnaiz cung cấp

game dien thoai free

cho dế bạn
HIỆN NAY WAP ĐANG PHÁT TRIỂN, ADMIN SẼ UPDATE NHIỀU NỘI DUNG HAY MỚI NHẤT, CÁC BẠN ỦNG HỘ DONGNAIZ.WAP.SH NHA!^^
Nội Dung:

Anh cứ đi mà chẳng rõ mình đi đâu, để mặc những cảm xúc xa lạ xâm chiếm tâm hồn. Ly sẽ làm đám cưới vào tuần sau. Bất giác anh mỉm cười vu vơ. Thật tốt cho cô ấy, lấy được một người chồng xứng đáng, chỉ tiếc là anh không thể đi dự, không thể trông thấy cô ấy rạng rỡ trong ngày đẹp nhất đời mình. Ba ngày nữa là anh đi rồi, tới một chân trời xa lạ. 6 tháng, không phải thời gian ngắn, nhưng có đủ để anh quên đi cô không?


Mặt trời ứng đỏ đang cố phát ra những tia nắng cuối cùng phía xa xa. Hoàng hôn đang về trên con đường nhỏ, lướt qua người đàn ông đang đầy ắp những suy tư.


Anh đã từng yêu, hay anh đã tưởng là mình yêu, những năm tháng hiếm hoi anh xếp một người con gái trên những ước mơ và cố gắng của mình. Cũng cuồng nhiệt, vô tư, nhưng khi anh nhận ra người con gái ấy không phải dành cho mình, chỉ là những mơ hồ tuổi trẻ, anh đã thấy thật tồi tệ. Anh quay lại con đường sự nghiệp, cố gắng nhiều hơn, nguyện sẽ không bao giờ hấp tấp yêu một người nữa, việc ấy chỉ mang lại đau khổ cho cả hai. Yêu nhiều sẽ chai lỳ, chia tay nhiều sẽ thành quen. Anh sẽ không để điều đó xảy ra với anh, sẽ giữ tình yêu của mình thật chặt, để đến cuối cùng chỉ trao cho một người, duy nhất và mãi mãi.


“Có lẽ… chẳng phải là yêu đâu, chỉ là thấy người bạn đặc biệt của mình đã tìm được hạnh phúc, còn mình thì chưa…”


Cảnh vật dần trôi đi dưới những tầng mây ngoài cửa sổ, thoáng chốc đã chẳng còn nhìn thấy gì nữa. Anh đang lên cao, cao mãi, bỏ tất cả lại sau lưng trong chuyến đi dài ngày…


Hai tháng sau…


Ly đang ngồi bên hiên ngôi nhà nhỏ, lặng người ngắm khu vườn xanh um của ông bà, trong lòng không kìm hãm nổi những cảm xúc lẫn lộn.Vậy là thằng em cô đã đi trước cả chị, giờ ngoài nó ra cô còn có một đứa em dâu. Nhìn chúng nó hạnh phúc, cô tự nhiên lại có cảm giác cô đơn. Viễn cảnh cô trong chiếc áo cô dâu trắng tinh, xúng xính bước dưới những cánh hoa tới bên chú rể đã đợi sẵn chợt hiện lên trong tâm trí. Nó gần đến nỗi cô đã với tay ra phía trước, nhưng chẳng thấy đâu. Cô vẫn chưa tìm được chàng rể ưng ý.


Không phải cô kén chọn, mà là cô chưa đủ can đảm đến với ai, và cũng chưa ai đủ kiên nhẫn để có thể yêu được cô.


Nghĩ tới đây, cô bất giác thở dài. Bố mẹ ông bà đã nhiều lần giục cô đi lấy chồng, bảo rằng cô đừng kén chọn quá. Nhưng tất cả những chàng trai được giới thiệu hay những chàng trai cô quen đều không gây cho cô chút cảm tình nào. Chàng trai duy nhất về nhà ông bà cùng với cô, cũng chỉ là tình cờ gặp khi cô xuống xe, là anh bạn đồng nghiệp ở công ty. Anh ta đẹp trai, lại là người có học thức. Cô cũng có chút cảm tình với anh, nhưng sẽ chỉ dừng lại ở bạn bè thôi. Cô luôn cảm thấy có một cái gì đó xa lạ và không thực ở con người anh.
Có lẽ.....Chẳng phải là yêu....
Còn có một chàng trai cô cũng coi là bạn, đó là chàng trai nhà kế bên.


Trung có vẻ là một người trầm tính, biết lắng nghe và ít nói. Lại nhớ lại đêm đầu tiên cô đi ra vườn ngắm sao và gặp anh…


“Tôi thấy cô xinh thật đấy, lại giỏi giang nữa. Chắc ở công ty cô có nhiều người theo đuổi lắm nhỉ? Nếu tôi mà là họ, khéo tôi cũng theo đuổi cô đấy.”


Ánh trăng tuy không soi tỏ gương mặt cô, nhưng cô vẫn cúi xuống, mặt ửng đỏ.


“Thôi, đêm đã khuya rồi, chào anh nhé”. Cô nói ngắn gọn rồi vội vã đi vào nhà.


Nhưng sau đó anh chẳng bao giờ nhắc đến chuyện đó nữa, cô vẫn gặp anh thường xuyên, có vẻ như ngày nào anh cũng ngồi ở vườn ngắm sao, lúc nào cô ra cũng thấy anh ở đó rồi. Họ chỉ nói chuyện linh tinh, những chuyện về cuộc sống của cô ở nửa kia thế giới, về những giống hoa mà anh có nghiên cứu qua, về bạn bè, gia đình,… Anh luôn là một thính giả xuất sắc khi cô than phiền về những mệt mỏi của cuộc sống thành thị. Ít khi cô có một người bạn lắng nghe cô như vậy. Điều đó khiến cho những buổi nói chuyện phiếm với anh có tác dụng giảm stress rất nhiều cho cô. Gần một năm qua tìm được nơi trút bầu tâm sự như vậy, cuộc sống của cô đã thú vị hơn rất nhiều.


Nhưng anh không có ở đây để trò chuyện với cô lúc này.


Từ hai tháng qua anh không xuất hiện bên kia hàng rào nữa. Hỏi ra mới biết, anh đã đi công tác 6 tháng trong miền nam trước lễ cưới của em trai cô vài ngày. Mấy ngày trước đó anh nói chuyện với cô tuy vẫn bình thường, nhưng có một âm điệu xa lạ nào đó trong giọng anh mà cô không để ý. Có lẽ tại thường ngày anh cũng hay thất thường, có hôm rất thân mật, nhưng có hôm lại dường như kìm nén một thứ cảm xúc nào đó khiến anh lạnh lùng. Lần này là làm việc căng thẳng và lo lắng cho chuyến đi công tác dài ngày này cũng nên.


“Anh ta còn không thèm nói với bạn bè để mà đưa tiễn”. Cô nhủ thầm. Đúng là tên ngốc dở hơi.


Nhưng vẫn có một cái gì đó thật trống vắng.


Ly đứng dậy, đi dạo trong vườn, hít thở không khí mát lạnh đẫm sương đêm. Một mùi thơm thoang thoảng đưa vào mũi cô làm cô dừng bước. Mùi hoa phảng phất đâu đây, có lẽ là từ phía bên kia bờ rào.


Cô nhóng cổ qua bức tường thấp, bên dưới mái che được dựng lên sát tường là một hàng hoa ly…


*****


“Hàng hoa đó hả? Thằng Trung nhà bác nó trồng mấy tuần trước khi đi, nó bảo là trồng cho đẹp thôi, ai thích thì cứ lấy. Có một cây nụ đã to rồi đấy cháu thích không bác cắt cho?”


“Dạ cháu cảm ơn bác”


Ly cầm cành hoa ly bác hàng xóm cho, thận trọng đặt vào một lọ hoa cao cổ với nhiều bông hoa khác. Bông ly nổi bật lên trên những đóa hoa ấy như lời hát trên giai điệu của một bản tình ca. Năm nụ hoa phớt hồng chớm nở nhưng hương thơm nhè nhẹ đã dịu dàng lan tỏa. Mùi hương không đậm nhưng ngây ngất, màu hồng không lòe loẹt nhưng tươi tắn. Bất chợt một ký ức hiện về như được lưu giữ vào nhành hoa…


“Trong những cây hoa anh đã thấy anh thích loại hoa nào nhất?”


“Tôi à, tôi,… tôi thích ly nhất, ly vừa đẹp lại thơm và lâu tàn. Còn cô?”


“Em cũng vậy, ngoài những lý do đấy ra, chắc tại bố mẹ đặt tên em là Ly nên em mới thích hoa ly.”


Anh và cô cùng cười sau câu nói ấy, đến khu vườn cũng nhè nhẹ lao xao…


Biết đâu,… biết đâu anh ta thích mình? Nhưng mà…


Có lẽ… chẳng phải là yêu đâu, chỉ là anh ta thích một loài hoa đẹp.


Tháng thứ ba…


“Thật là mệt mỏi!”


Trung nằm vật xuống giường, đi khắp các nơi kiểm tra cây giống làm anh thấm mệt. Quay về phòng nghỉ trong một bộ dạng bơ phờ, anh chẳng còn sức lực làm gì nữa. Anh đứng dậy đi ra ban công hít thở. Phòng điều hòa khiến anh thấy ngột ngạt. Chỗ anh ở đây tuy là ngoại ô thành phố, nhưng không khí ít ra vẫn còn trong lành và đượm mùi gió biển. Nhìn ngắm dòng xe đi lại bên dưới, anh bất giác lại nhớ nhà, nhớ con đường nhỏ quanh co, nhớ bố mẹ, nhớ…


“LY…”


Anh bất ngờ thốt lên, một bóng hình quen thuộc vừa đi ngang qua bên dưới, anh chạy như bay vào phòng, lao xuống cầu thang ra ngoài. Nhưng ra đến nơi, xung quanh anh chỉ toàn là những gương mặt xa lạ. Anh cười một mình, lòng chùng xuống. Có thể anh nhớ tới cô ấy mà bị ảo giác chăng. Anh lại đang mệt mỏi, điều đó có thể lắm. Ly làm sao xuất hiện ở đây được.


Anh lại lên phòng, cơn buồn ngủ kéo đến như thủy triều dâng, và giấc ngủ chập chờn đến với anh thật nhanh…



Anh đang đứng trong một căn phòng lộng lẫy đông người. Anh nhìn quanh, mọi người đều đang nhìn về phía cửa, chờ đợi một điều gì đó.


Và kia, Ly bước vào, trong bộ váy cô dâu lộng lẫy, tiến về phía anh. Anh đưa một tay về phía cô, nhưng trước khi cô tiến tới, một người đàn ông đã chạy khỏi đám đông.


“Mày không xứng với cô ấy, CÚT ĐI!”


Anh nhận ra đó chính là người đàn ông anh đã nhìn thấy ở nhà ông Tam. Anh ú ớ không nên lời, trong khi đó người đàn ông đã xấn tới trước anh. Cảnh thay đổi, anh đang đứng ở bên bờ vực, người đàn ông đã chạy đến trước mặt anh, và đẩy anh rơi xuống.


Anh đang rơi, rơi,… rơi mãi… Mặt đất hiện lên rõ dần, và…



Ly choàng tỉnh giấc. Xung quanh vẫn đang còn tối. Cô bấm điện thoại lên xem, mới 2 giờ sáng. Chuyến đi công tác này khéo làm cô sụt đi mấy cân mất. Có mấy ngày mà biết bao là việc phải làm. Tâm trí cô lúc nào cũng căng như dây đàn. Thật là tệ. Cô đứng dậy mở cửa và bước ra ban công tràn ngập gió đêm.


Lúc tối cô đã đi dạo quanh một lát, nhưng kết quả chẳng được bao nhiêu, đầu cô vẫn đau nhức và cơ thể mệt rã rời. Ngày mai là ngày cuối tuần, xong việc nhưng đến đầu tuần sau cô mới bay về. Nhất định cô sẽ phải đi loanh quanh thăm thú vùng ngoại ô này. Hình như anh Trung cũng đang làm việc ở đây, có khi nào đi loanh quanh lại gặp được anh ta không nhỉ? Cô cười nhạt. Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy được.


Cô rút điện thoại ra. Trong đây có lưu số của Trung mà cô mới hỏi được mấy hôm trước. Không biết có nên gọi hay không…


Chiều hôm sau, Trung trở về phòng với tâm trạng trống rỗng. Anh vơ vẩn nghĩ đến Ly. Nhưng lý trí của anh đã lập tức phản đối.


“Cô ấy đã có chồng rồi, có lẽ giờ này cũng đã có bầu rồi cũng nên. Mình không nên tiếp tục nghĩ về cô ấy nữa. Cô ấy đã lấy được người xứng đáng, và mình phải hạnh phúc thay cho cô ấy.”


Anh với tay lấy điện thoại. Trước khi biết tin Ly lấy chồng anh đã sang vờ hỏi được số của cô từ bà Tam. Nhưng anh chưa bao giờ thử gọi, cũng chưa bao giờ nhắn tin thử. Ly đã lấy chồng rồi, đã có một lọ hoa thật đẹp để cắm.


Trung đứng dậy đi ra đường. Hoàng hôn đỏ quạch đã chớm tắt sau chân trời phía tây. Mình anh vẫn đi lang thang giữa những con phố chằng chịt và đông đúc xe cộ, chẳng biết để làm gì.

...
« 1 2 3 4 » 

Bạn đang xem Có lẽ…..Chẳng phải là yêu…. Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook Chia sẻ bài: Có lẽ…..Chẳng phải là yêu….
Xem ảnh girl xinh cập nhật hàng ngày
Bạn muốn đắm chìm trong vẻ đẹp của những chân dài Việt Nam? Hãy để mShow thỏa mãn bạn!
Tải miễn phí
• BÌNH LUẬN COMMENT
Không Văng Tục, Quảng Cáo, Spam Nếu Bạn Là Người Có Văn Hóa!






• CÙNG CHUYÊN MỤC
BẠN ĐÃ XEM CHƯA?
• TỪ KHOÁ TÌM KIẾM
DongNaiZ.wap.sh - Tải miễn phí game cho điện thoại, đọc những mau truyen ngan hay nhất,

xem phim sex online

cực đỉnh cùng nhiều tiện ích khác cho dế yêu của bạn.