Anh như nuốt chọn từng lời nói của sơ,trở về nhà với bao mớ hỗn độn trong đầu,anh nằm xoài ra giường và nghĩ về cô,tại sao quá khứ của cô lại bi ai như thế, tại sao một cô gái nhỏ bé lại phải trải qua những nỗi đau đớn do lòng ích kỉ của con người gây ra?. Anh như nhìn thấy mình trong chính con người cô nhưng anh thấy mình còn hạnh phúc hơn cô rất nhiều. Một dòng nước mắt lăn dài trên khuôn mặt anh,cuộc đời sao mà bất công quá?
……………….
Cô thì vẫn cứ tỏ ra hồn nhiên, vô tư với anh qua từng dòng tin cô gửi, một tâm hồn không một chút muộn phiền,lo âu. Từ khi biết mọi sự thật về cô, anh quan tâm cô nhiều hơn, để ý tới cảm xúc của cô hơn và rủ cô đi chơi nhiều lần hơn nhưng vẫn là cái từ chối đây đẩy,anh giả vờ giận dỗi thì cô lại dỗ dành ngon ngọt khiến anh có muốn giận cũng chẳng được.
…………………………………………….
Cả ngày hôm nay anh không nhắn tin với cô,cô lo lắng nên cứ gửi tin hoài, từ sáng tới tối cô cứ bồn chồn không yên.Chẳng cần ai đó nhận ra thì cô cũng biết anh chiếm vị trí như thế nào trong lòng mình rồi nhưng ngại khoảng cách, một khoảng cách vô hình nào đó giữa anh và cô mà cô không dám nói ra mặc dù cô biết anh cũng có tình cảm với mình.
Người ta nói thật đúng:”con người quen nhau lâu thì tự ắt sẽ sinh dòng cảm xúc lạ,tùy vào từng cảm nhận của mỗi người cho cảm xúc ấy phát triển theo thứ tình cảm nào thôi”. Nhìn vào đồng hồ đã là 8h tối, không đợi được nữa nên cô liều mình bấm gọi cho anh,đầu dây bên kia nhấc máy với giọng cầu cứu:
-“Su ơi, đến với anh,anh sắp không qua rồi…………” Giọng của anh yếu ớt trong điên thoại, có một người cầm máy giúp anh nói địa chỉ cho cô.
Không hỏi thêm gì nhiều, cô vội vã ra khỏi quán cà phê đạp xe đi ngay mà không kịp chào ai cả. Đến nơi mà người đó nói,cô thấy lạ khi nó là một vườn hoa ở bên một cái hồ rất đẹp, cô kiếm tìm mà không thấy anh đâu. Cô muốn gọi tên anh nhưng không thể nào cất lên được, cô ngồi gục xuống và tự tát vào miệng mình. Cô cảm thấy mình vô dụng hơn bao giờ hết. Nhưng bỗng từ đâu ra một chú chó đến cào cào vào áo cô, miệng ngậm dây chùm bóng bay với các hình icon rất thú vị, tiếp đến đoàn trai gái đi xen kẽ nhau, trên tay người đầu tiên là chiếc bánh gato có chữ Hạ Thu và con số 23, còn lại mỗi người cầm một ngọn nến xếp xung quanh cô hát vang bài chúc mừng sinh nhật. Người cuối cùng trong đoàn trai gái ấy chính là anh với một bó hoa hồng và một nụ cười chứa chan yêu thương trên môi.
-“Chúc Su yêu dấu của anh sinh nhật vui vẻ,em ngốc quá,quên cả ngày hôm nay sinh nhật mình sao,còn bắt anh nhớ hộ nữa chứ”-anh mắng yêu.
Cô cảm động nước mắt ướt nhèm cả khuôn mặt,vẫn chưa kịp định hình được điều gì cả.
-“Tặng em này, 23 bông hoa anh tự tay chọn và bó đấy nhé,đừng có ném đi đấy,em thổi nến đi không tắt hết bây giờ”-anh cười toe khiến cô không nhịn được cũng phải bật cười khúc khích.
Như chợt nghĩ ra điều gì đó nên cô toan rút điện thoại ra nhắn tin nhưng anh ngăn cô lại:
-“Anh hiểu em định nói gì,anh biết hết rồi, không sao đâu, mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi,tin anh đi, đừng nghĩ gì nhiều nữa nhé,việc của em bây giờ là tận hưởng những chuỗi ngày hạnh phúc và hãy để anh mang điều ấy cho em nhé”-câu nói của anh khiến những người xung quanh phải ngưỡng mộ và kèm theo nhiều trái tim tan chảy trong đó có cô.
-“Em đồng ý chứ?”
-“Đồng ý đi……………đồng ý đi…………….”-tiếng mọi người xung quanh thúc giục.
-“Nếu em chưa sẵn sàng làm người yêu anh thì anh vẫn có thể chờ,anh không muốn em quyết định gượng gạo,cứ suy nghĩ cho kĩ:
Một bàn tay nắm chặt lấy tay anh và một cái gật đầu nhẹ đã xóa tan không khí hồi hộp từ nãy giờ, mọi người vỗ tay rào rào tán thưởng. Anh bế cô lên xoay 2 vòng khiến cô sợ nhắm tịt mắt lại,anh kết thúc hành động của mình bằng một nụ hôn bất ngờ đến ngọt ngào. Cô mở to mắt nhìn anh, mặt thì đỏ ửng lên,anh nhìn thích thú nên cứ muốn ghẹo cô mãi.
-“Su à,anh yêu em”-anh nói nhỏ vào tai cô.
Cô trả lời bằng dòng tin nhắn:
-“em cũng thế, Tũn hấp”
Anh ôm chọn cô vào lòng, không muốn tách rời,khi ấy dường như thế giới chỉ có hai người mà thôi. Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất cho cả cô và anh trong những năm qua.
………………………………………………….
Những ngày tháng hạnh phúc trôi qua thật là ý nghĩa với hai con người ấy, mặc dù thao thao bất tuyệt chỉ có anh, còn cô chăm chú lắng nghe, đôi khi đáp lại chỉ là một nụ cười, bằng một cái nắm tay hoặc một cái ôm ấm áp nhưng anh cũng thấy trái đất ngừng quay trong khoảnh khắc ấy rồi
Hàng ngày sau khi tan sở, anh tới nơi cô dạy đàn đón cô rồi cả hai cùng đi chợ, về nhà anh nấu cơm cho anh ăn. Sang nhà anh lần nào cô lại thu dọn nhà cửa sạch sẽ lần ấy, cô không bắt bà giúp việc phải làm gì cả, bà ấy rất quý cô, con gọi cô là “mợ chủ” nữa. Tối đến anh lại cùng cô tới quán cà phê quen thuộc, cứ hễ ai làm quen cô,anh làm bộ mặt vờ ghen tuông để cô nịnh nọt bằng cử chỉ yêu thương nhưng cô toan véo má anh rồi chun mũi làm anh yêu không chịu được. Nhìn hai người mà ai cũng phải trâm trồ ngưỡng mộ hoặc ném ánh nhìn ghen tị về phía anh và cô.
Thế nhưng cuộc sống sẽ mãi mang màu hạnh phúc nếu như không có một ngày………………….
“Sao, mày định cưới con câm ấy về làm vợ sao? Mày định bưng cái mặt tao cho cả thiên hại chê cười à? Mày là thằng ngu” giọng ông Lâm gầm lên khi nói chuyện muốn cưới cô về làm vợ, vì anh biết ông chỉ về tranh thủ rồi đi ngay.
-“Bố không có quyền được chửi con như thế, con lớn rồi, con biết mình cần gì và nên làm gì”-anh cũng không vừa.
-“Mày dám nói với người đã sinh ra mày như thế sao? Tao sinh ra mày nên tao có quyền được chửi mày nghe chưa? Tao đã tìm được một đứa cho mày rồi,con gái độc nhất của ông làm ăn với tao. Là con tao thì tao mới lo, không thì tao mặc kệ mày ở xó đường rồi”-vừa nói ông vừa chỉ tay thẳng mặt anh.
-“Ông coi tôi là con sao? Ngày tôi còn nhỏ ông đã bao giờ ông dẫn tôi đi công viên chơi chưa,đã bao giờ ông thèm nhìn bảng điểm của tôi chưa, có khi ông còn không biết tôi học lớp nào ấy chứ? Ông cho tôi được gì ngoài đồng tiền lạnh lẽo,giờ ông lại còn nói tôi là con ông sao, nhực cười quá, tôi là con ông hay là vật thế thân cho hợp đồng làm ăn của ông?”
Bốp……………”láo xược……………”-một cái tát giáng xuống mặt anh không thương tiếc nhưng sau đó ông Lâm vội rụt tay lại hối hận,anh ngà nhào xuống sàn nhà,không biết ông mạnh tay như thế nào nhưng chỉ cần nghe âm thanh phát ra và nhìn trên mép miệng anh gỉ máu thì đủ biết nó đau như thế nào rồi.
“Ông thật máu lạnh………………” nói xong anh lấy xe rồ ga phóng đi.
Ông Lâm thất thần ngồi phục xuống ghế một lúc rồi cũng đi luôn. Ngôi nhà lại trở nên lạnh lẽo chỉ vì cô. Cô đã chứng kiến tất cả cuộc nói chuyện từ lúc đạp xe mang đồ sang nhà anh cùng anh đón sinh nhật thứ 24 của mình và cũng là ngày kỉ niệm tròn một năm yêu nhau , thấy trong nhà to tiếng nên cô đứng nấp bên ngoài cửa sổ, không dám vào. Cô bịt chặt miệng, không để tiếng khóc bật thành tiếng. Khi không còn ai, cô khóc cho thỏa nỗi lòng, cô biết chuyện này dù gì rồi cũng sẽ xảy ra, cô và anh là một đôi đũa lệch, mãi mãi không thể xếp cạnh bên nhau được. Cô lau nước mắt và đi vào nhà, bà giúp việc nhìn cô bối rối khi thấy mắt cô đỏ hoe. Cô lặng lẽ đi vào bếp, dọn đồ ra bàn,sau đó cô lại thu dọn nhà cửa và phòng anh, đầu giường anh để một khung ảnh có tấm hình cô và anh, mọi thứ cô tặng anh đều treo vào tủ rất cẩn thận. Cô biết anh yêu cô rất nhiều và cô còn yêu anh nhiều hơn thế nữa:”nhưng anh à, chúng mình sẽ đi đâu về đâu đây hả anh?”-cô tự hỏi mình, cô tủi thân ôm tấm hình ngồi khóc ở góc phòng.
Nghe thấy tiếng gào thét dưới nhà, cô vội gạt đi nước mắt và chạy nhanh xuống thì thấy anh say sỉn, nông nặc mùi rượu, đây là lần đâu tiên cô thấy anh say như thế:
-”Tất cả là tại em sao anh, sao anh lại trở nên thế này?”.
-“Cô là ai, sao ở trong nhà tôi, Su của tôi đâu, mang cô ấy đến đây cho tôi”
-“em Su đây, tỉnh lại đi Tũn ơi, nhìn em đi”-cô vỗ má anh ra hiệu.
-“À, Su hả? Cô biết không? Tôi khổ tâm lắm, ông ấy không thương tôi,ông ấy tát tôi, đau lắm, đau trông tim đây này”-anh nói trong men say.
Cô chỉ biết nhìn người mình yêu đau khổ mà không làm gì được.
“À quên, cô có biết Su của tôi không? Cô ta bị câm đấy, không nói được, ngay cả tiếng yêu tôi cô ta cũng không nói được, như thế mà là yêu sao?……….. haha…………..Bạn bè tôi bảo tôi tìm con khác, có nên không nhỉ? Cô giới thiệu cho tôi một em đi, tôi chán con câm như cô ta lắm rồi, tất cả là tại cô ta mà ông ấy đánh tôi, có đáng không? Haha.haha” anh cười trong nước mắt và ngủ thiếp đi.
Cô như không tin nổi vào tai mình, rằng những lời nói đay nghiến đó lại là từ miệng anh thốt ra, cô không thể khóc, nước mắt cô không thể rơi nữa vì trái tim cô đang vụn vỡ thành trăm mảnh, cô nhìn kĩ ngư
Xem ảnh girl xinh cập nhật hàng ngàyCopyRight 2015 ĐồngNaiZ + Xtgem - Tổng Hợp game mien phi, game android, truyen hentai, doc truyen ngan hay, anh girl cuc xinh