Trang Chu Dichvu3g Game Java | Android App | Truyện Hay | Khu 18+
======Quảng Cáo======
Tìm là có mò là thấy, trang wap Dongnaiz cung cấp

game dien thoai free

cho dế bạn
HIỆN NAY WAP ĐANG PHÁT TRIỂN, ADMIN SẼ UPDATE NHIỀU NỘI DUNG HAY MỚI NHẤT, CÁC BẠN ỦNG HỘ DONGNAIZ.WAP.SH NHA!^^
Nội Dung:

- Em hãy nói một câu gì, bất cứ câu gì để chứng mình em có chút xíu não ở bên trong cái vỏ xinh đẹp kia. Mặc dù tôi dám chắc rằng điều này quá sức của em.


Thầy giằng vội tờ giấy nhắc bài em chuyền dưới gầm bàn cho Phương Minh, cao giọng:


- Tính nhẹ dạ, hay mũi lòng là thói xấu tệ nhất mà lại dể được tha thứ nhất của đàn bà! Em đừng tập nhiễm thói xấu đó quá sớm!


Sau hai giờ liền đứng phạt, Phương Minh nhào vào người em xâu xé:


- Lão ấy là con quái vật, còn tệ hơn Chằng tinh! Ngoài mày ra chẳng ai yêu nổi lão mà lão cũng chẳng yêu nồi ai!


Lần đầu tiên từ “yêu Thầy” đập vào đầu em choáng váng. Và rồi cảm giác đó còn trở đi trở lại nhiều lần sau này.
Chưa đủ đâu tình yêu
Trưng Vương khung cửa mùa Thu.


Mùa Xuân năm sau, Thầy đưa em vào trường Trưng Vương học tập trung lớp chuyên Văn. Chỉ còn hai tháng để chuẩn bị cho kỳ thi văn toàn quốc.


Đứng trước cổng trường sừng sững cổ kính ngói đỏ, quét vôi màu vàng sậm và hai hàng me vút cao , tàng lá giao vào nhau xanh rì trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, em buồn thĩu như con cừu lạc bầy. Trước khi quay đi, Thầy ngoảnh lại nhìn em, đôi mắt sóng sánh ấm như lửa:


- Ráng học ngoan, tôi sẽ viết thư cho em.


Vậy là sau mổi buối sáng học tập trung trên lóp, buổi trưa xuôi đường Nguyễn Bỉnh Khiêm về trường Hoa Lư ăn cơm theo tiêu chuẩn học sinh giỏi văn cấp Thành phố, rồi qua trường Võ Trường Toản chui vào Sở thú ngắm hoa lá, thời gian còn lại em đứng thẫn thờ dưới vòm cửa hình nguyệt ngong ngóng thư của Thầy. Sau này ký ức về trường Trưng Vương ngoài hai hàng me lá giao nhau ra, chỉ còn lại mổi khung cửa hình vòm nơi em rưng rưng đứng nhớ Thầy. Khung cửa sổ trường Trưng Vương lúc nào cũng trầm mặc rưng rưng mùa Thu, dù trời đang trong xanh sang Xuân rực rỡ.


Tối nào em cũng thức rất khuya, nằm sấp trên chiếc giường sắt trong ký túc xá nữ, quấn mền cao đến cổ, cặm cụi viết thư cho Thầy. Em viết về tất cả những việc xảy ra với em trong ngày, về những cô bạn mới, về thầy cô giảng văn không thu hút và say sưa như Thầy, về những anh chàng mắt đen thẫm đứng lấp ló sau gốc me trường Võ Trường Toản, và về khung cửa vòm màu trắng mơ mộng mổi chiều em ngồi chờ thư.


Sau một tuần thư của Thầy mới đến, em áp tờ giấy pơ-luya màu xanh nhạt đầy kín những giòng chử phóng túng, nét thấp gãy khúc, nét đá lên ngang tàng và những chử H hoa mơ mộng lên môi ngây ngất.


Một trong những lá thư như thế, em ấp úng hỏi Thầy về tình yêu. Một anh chàng mắt đen bên trường Võ trường Toản tò tò theo em mỗi buổi trưa tan học trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, làm em xao xuyến. Trả lời cho em, Thầy chỉ kể một chuyện xưa, chuyện tiểu ngạ quỷ bên cầu Nại Hà. Câu chuyện thật dài, tăm tối và bi thương, chỉ có một vài đoạn ám ảnh em mãi:


” Huệ nhãn của Địa Tạng Vương Bồ Tát thoáng chốc nhìn thấu nỗi do dự mê hoảng đau đớn tích tụ nghìn năm trong lòng tôi. Bồ Tát kinh hãi bởi, một hồn quỷ như tôi sao lại có tâm sự. Bồ Tát thở dài: “Chúng sinh nơi bể khổ, quay đầu lại là bờ”.


Nhưng tôi đã không hiểu lời của Ngài.


Tôi mang tất cả những nỗi lòng dồn nén của tôi kể cho Bồ Tát nghe. Bồ Tát hỏi tôi: “Cái gì là Duyên?” Tôi không trả lời nổi.


Bồ Tát lại hỏi tôi: “Cái gì là Tình?” Tôi hoàn toàn không rõ.


Cuối cùng, Bồ Tát hỏi tôi: “Ngươi muốn gì?”.


Không ghìm giữ nổi bản thân, tôi khóc ròng đau đớn van xin Bồ Tát cho tôi được một lần làm người, xin Bồ Tát hãy cho tôi và cô ấy kết một đoạn trần duyên.”


Và có một vài đoạn theo em mãi về sau này. Dù lúc đó em rất hoang mang, đọc hết câu chuyện, em cũng chưa hiểu thế nào là tình yêu!


Hai tuần cuối cùng trước kỳ thi quốc gia, em không nhận được thư của Thầy. Mặc dù vậy, ,nổi nôn nao hồi hộp của kỳ thi quyết định sắp đến che khuất nổi trong mong chờ đợi của em.


Trong phòng thi mênh mông, sau khi run run xé phong bì đựng đề thi, em muốn hét lên vì mừng rỡ; đề thi là viết thư cho một người kể về những thay đổi lớn lao của thành phố nơi em ở và của chính bản thân em.


Lúc đó em hoàn toàn bị khuất phục trước sức mạnh tiên tri và ma lực phù thủy của Thầy, suốt hai tháng trời xa cách và số lượng thư trao đổi qua lại đã luyện cho em cách viết thư hoàn hão, nhuần nhuyễn và thấm đẫm lối kể chuyện, suy luận thâm trầm, sâu sắc rất Thầy. Thấp thoáng trong lá thư bài làm em viết, những giấc mơ tuổi mới lớn của em và hình bóng 1 người đàn ông từa tựa Thầy hiện ra…


Em vừa viết vừa bồn chồn run rẫy, chỉ muốn thời gian qua thật nhanh để em có thể bay ngay về với Thầy, líu ríu kể cho thầy nghe nổi vui mừng trước may mắn lạ lùng của em. Thời gian chấm bài mất hết 1 tháng nhưng em vững tin vào thành công của em, em đọc được điều đó trong ánh mắt hài lòng và âu yếm của Thầy Cô giám thị và giám khảo hướng về em sau khi đã lướt sơ qua bài viết.


Một cuộc đời chưa đủ đâu tình yêu!


Người đầu tiên em gặp khi về trường không phải là Thầy mà là Phương Minh. Trong khi em ấm ức muốn gặp ngay Thầy chỉ để hỏi sao Thầy có thể quên ngày thi của em, sao Thầy không đón em như đã hứa và sao Thầy không hề viết thư cho em…


Phương Minh túm tay em vào một góc sân chơi, thì thầm không giấu vẻ háo hức:


- N biết gì không? Đáng đời lão ấy!


Em run rẫy, không hiểu sao em nghĩ ngay đến Thầy:


- Đã có chuyện gì xảy ra cho Thầy?


- Lão đang bị khủng hoãng nặng. Nghe đồn vợ lão đã bỏ đi, dắt theo cả hai đứa con gái. Lão hóa điên rồi!


Một nổi đau nhói , tràn đầy như có thật, xuyên qua tim em. Em xô Phương Minh, chạy ào ào vào lớp. Tiết học chỉ vừa bắt đầu, Thầy ngồi ũ rũ chống càm trên bàn giáo viên, không gian lớp học sặc sụa mùi rượu. Em chưa bao giờ thấy Thầy uống rượu khi đi dạy.


Cả lớp cắm đầu xuống mặt bàn không dám thở mạnh. Thầy lặng lẻ viết một đề bài văn trên bảng đen, hàng chử nghiêng ngã xiêu vẹo: Viết về điều làm em hạnh phúc nhất và đau khổ nhất .


Chỉ còn nghe tiếng bút viết sột soạt trên giấy và những tiếng thở dài cố nén. Em viết rất nhanh bài văn ngắn nhất trong đời đi học của em:


- Điều Hạnh phúc nhất của em là Thầy. Và điều làm em đau khổ nhất cũng là Thầy.


Em ngồi đợi cho người cuối cùng nộp bài và cả lớp ùa ra sân chơi, chỉ còn mính em và Thầy ngồi lại trong căn phòng vắng lặng. Em muốn tự tay đưa Thầy bài luận và tự đọc cho Thầy nghe em đã viết gì. Nổi khát khao được vuốt ve mái đầu nặng chĩu của Thầy làm tim em đập dồn dập đến nhói buốt trong lồng ngực.


Thầy như lạc đi đâu, không hề để ý đến em.


Em tiến lại đứng trước mặt thầy. Một hồi lâu, cuối cùng em nói:


- Mình đi đi Thầy!


Không nhìn em và cũng không cần hỏi gì thêm, Thầy đứng dậy, lặng lẻ ra khỏi lớp.


Em ngồi sau lưng chiếc xe đạp cà tàng của Thầy, mặc cho mưa bụi mùa xuân lác rắc trên tóc, ướt đẫm những con đường mờ mịt khói xe, hơi người. Thầy cứ lắc lư đạp xe phía trước, em ngồi co người lại phía sau, không buồn nghĩ con đường sẽ dẫn đến đâu, chỉ cần được ngồi sau lưng Thầy, chỉ có điều đó có ý nghĩa lúc này!


Bỗng Thầy dừng xe lại bên vệ đường, ngoái lại nhìn em bằng cặp mắt đỏ quạch trống rỗng:


- Mình đi đâu.


Em buột miệng nói ra điều đầu tiên đến trong đầu em:


- Đi ăn kem 3 màu và bánh đúc nóng nhân thịt, em đói quá!


Thầy bật cười, tia nhìn sinh động trở lại trong mắt Thầy. Nhưng rồi mắt Thầy tối sầm lại. Trong hoàng hôn đang sụp xuống, chỉ thấy mắt Thầy đẫm một màu thê lương.


- Đi về đi em, Thầy không thể đi được nữa.


Em cứ ngồi yên như vậy, người cứng đờ trong cảm giác hổn loạn, hoang mang, không rõ ràng. Cho đến khi Thầy dừng xe trước ngõ nhà em, lúc này những bụi cây hai bên đường đã xẫm tối. Hàng rào nhà ai đó rậm rịt hoa Ti -gôn nghiêng ngã và mùi hương hoa ngọc lan nồng nàn đông đặc trong sương chiều. Làm cho không gian vừa như thực, vừa như mơ!


Nhiều năm về sau nữa, khi những lời Thầy nói, những chi tiết của buổi chiều hôm đó đã mờ dần ,không còn cứa sắc cạnh trong ký ức của em nữa, thì mùi hương hoa Ngọc lan đó cứ quanh quẫn bên em, rất thật không như giấc mơ.


Thầy đứng trước mặt em, bàn tay của em lọt thõm trong tay Thầy, đôi mắt lóng lánh của Thầy soi vào mắt em trong bóng đêm:


- Cảm ơn em đã đi cùng Thầy một quảng đường. Nhưng Thầy không thể đi tiếp được nữa. Thầy phải dừng lại. Thầy còn nhiều việc cần phải làm.


Trước khi em kịp nói gì, một nụ hôn nóng bỏng đã đặt trên trán em, cháy rát như một hòn than đang nung đỏ.


- Sau khi Thầy làm xong mọi việc của Thầy. Thầy sẽ trở lại tìm em. Dù có ra sao đi nữa, Thầy cũng chờ em. Em nhớ chuyện Tiểu ngạ quỷ mà Thầy đã kể cho em nghe chứ?


“tôi tình nguyện vĩnh viễn quẩn quanh ở cái kiếp tiểu ngạ quỷ mà tôi đã ảo mộng suốt nghìn năm, vĩnh viễn làm một tiểu ngạ quỷ bên chân cầu Nại Hà.


Bởi tôi tin tưởng, lại sẽ có một ngày, tôi sẽ gặp lại cô ấy, một cô gái vĩnh viễn không đổi thay…”


Thầy sẽ chờ em bên chiếc cầu đó.


Rồi như thế Thầy quay đi. Và em bước đi như đang nằm mơ, đi qua thẳng cánh cổng đang mở, đi qua thẳng phòng ăn có ba mẹ và các em đang ngồi trân trân nhìn, đi thẳng vào phòng ngủ và nằm lăn ra trên giường, nước mắt đầm đìa như mưa. Trên tay vẫn còn nắm chặt bài luận chưa kịp nộp cho Thầy:


- Điều hạnh phúc nhất của em là Thầy. Và điều làm em đau khổ nhất cũng là Thầy!


Không bao giờ em còn gặp Thầy nữa. Sau ngày đó, Thầy biến mất khỏi trường, không ai biết Thầy đi đ

« 1 2 

Bạn đang xem Chưa đủ đâu tình yêu Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook Chia sẻ bài: Chưa đủ đâu tình yêu
Xem ảnh girl xinh cập nhật hàng ngày
Bạn muốn đắm chìm trong vẻ đẹp của những chân dài Việt Nam? Hãy để mShow thỏa mãn bạn!
Tải miễn phí
• BÌNH LUẬN COMMENT
Không Văng Tục, Quảng Cáo, Spam Nếu Bạn Là Người Có Văn Hóa!






• CÙNG CHUYÊN MỤC
BẠN ĐÃ XEM CHƯA?
• TỪ KHOÁ TÌM KIẾM
DongNaiZ.wap.sh - Tải miễn phí game cho điện thoại, đọc những mau truyen ngan hay nhất,

xem phim sex online

cực đỉnh cùng nhiều tiện ích khác cho dế yêu của bạn.

Ring ring