Pair of Vintage Old School Fru
Trang Chu Dichvu3g Game Java | Android App | Truyện Hay | Khu 18+
======Quảng Cáo======
Tìm là có mò là thấy, trang wap Dongnaiz cung cấp

game dien thoai free

cho dế bạn
HIỆN NAY WAP ĐANG PHÁT TRIỂN, ADMIN SẼ UPDATE NHIỀU NỘI DUNG HAY MỚI NHẤT, CÁC BẠN ỦNG HỘ DONGNAIZ.WAP.SH NHA!^^
Nội Dung:

Chủ nhật cuối tuần lặng lẽ trôi đến, nhanh như thể đang thúc giục một điều gì đó đang nhen nhóm trong suy nghĩ của cô. Một tuần không dài cũng cũng chẳng quá ngắn, là khoảng thời gian đủ đề bất cứ ai cũng có thể đưa ra một quyết định quan trọng trong cuộc đời.


Linh Như đi theo cô gái phục vụ đến một căn phòng phía trên lầu hai của quán kem. Hành lang màu nâu nhạt nhẹ lướt qua trước mắt, cô vẫn thường đến đây gọi một ly kem hoặc một tách capuchino và nghiêng người áp đầu vào bức tường ấm áp nhẩn nhơ cả buổi chiều vào những ngày thứ bảy hoặc chủ nhật mỗi tuần, chỉ có một mình… và để nhớ một người.


Cô bước vào phòng, ánh đèn trắng bao phủ lên cả căn phòng. Linh Như theo thói quen nhìn về góc bàn quen thuộc, cô nhìn thấy bóng lưng Quân cùng một người con gái khác nữa. Ngọc và Khiêm vẫn ngồi cạnh nhau ở chỗ cũ, nhưng Quân và cô thì không, vì chỗ trước đây cô thường ngồi giờ đã có Catherin.


Rèm mi Linh Như khẽ rủ xuống. Đâu phải chỉ có bốn người. Dù đoán đã trước sẽ như vậy, nhưng cô vẫn thấy đau nhói, ánh mắt nặng nề như những mảng màu tối u sầu.


Cô bước nhanh đến, đẩy chiếc ghế còn lại ra và đối mặt với bức tường màu café quen thuộc: “Tớ đến rồi.”


“Gặp được cậu thật khó.” Quân vừa càu nhàu vừa cười đùa. Nhưng mà cô chẳng thấy vui tí nào.


Bức tường màu nâu đối diện trước mắt Linh Như bỗng chốc thật lạnh lẽo. Trước kia cô thường đến đây và giành chỗ ngồi sát vách, luôn luôn dựa lưng vào tường lười biếng ăn từng thìa kem, thỉnh thoảng nhoài sang ăn tranh trong ly của Quân. Khi đó cậu ấy nhăn mặt kí đầu cô một cái nhưng lại vẫn vui vẻ xích ly kem của mình sang gần chỗ cô hơn..


Linh Như cúi đầu nhìn cuốn menu cố ý tránh ánh mắt của Quân đang nhìn mình. Đối diện với đôi mắt sâu hun hút đó sẽ làm cô bối rối.
Chờ một tia nắng
“Anh chị cần thêm gì ạ… A, chị Linh Như?” Một cô bé có vóc người nhỏ nhắn đến gần và reo lên khi nhìn thấy cô. Cô bé là sinh viên năm thứ nhất làm thêm ở đây, cô thường đến quán này nên quen một vài nhân viên ở đây.


“Chào Mai Chi.” Linh Như cười với cô bé.


“Vâng, em chào chị hi hi…”


“Phiền em cho cậu ấy một dâu sữa nhé .” Quân nhẹ nhàng nói với cô bé nhưng ánh mắt rõ ràng lại đang nhìn Linh Như. Nụ cười trên môi cô hơi gượng gạo.


“À không, Brulee café em nhé.” Cô sửa lời Quân vừa nói.


“Vâng. Em biết mà, và một dâu sữa nữa phải không ạ?” Cô bé cười cười.


“Không.” Linh Như liếc một lượt qua bàn và trả lời khi thấy mọi người đều đã gọi hết rồi.


Cô đã từng rất thích kem dâu sữa. Cậu ấy vẫn nhớ, chỉ là bây giờ cô không còn thích cái vị ngọt ngào của dâu và sữa nữa, ngọt ngào quá sẽ làm con người sinh ra ảo tưởng.


Quân vẫn nhìn Linh Như, trong đáy mắt pha lẫn sự ngạc nhiên: “Trước đây cậu rất thích kem dâu sữa?”


“Ừ, đổi rồi… kem này rất ngon, cậu muốn ăn thử không?” Khóe mắt cô khẽ cong lên đáp lại lời Quân và cúi đầu ăn đê che lấy từng cảm xúc trên khuôn mặt..


Trước đây thường gọi kem dâu sữa là vì đó là vị kem Khiêm thích, và Khiêm thích nó chỉ vì nó là món mà Ngọc hay gọi. Linh Như chỉ muốn mọi thứ giống Khiêm nhưng vô tình cô lại trở thành cái bóng của Ngọc, một cái bóng không hoàn hảo và luôn luôn bị thụt lại về phía sau.


Bây giờ chẳng còn yêu thương, cô cũng muốn có những thứ của riêng mình. Giống như kem Brulee, vị của nó không phải tuyệt nhất nhưng là thứ kem cô thích nhất, vừa ngọt vừa đắng trộn lẫn vào nhau và không quá đắng cũng không quá ngọt. Nhất là nó không làm cô ảo tưởng về những thứ đã qua.


Nhưng nếu có thể, bây giờ cô thật sự muốn ăn lẩu cay. Ăn thật cay… cay đến mức chảy nước mắt.


“Để lần sau đi.” Cậu ấy trả lời cô và với tay lấy tờ giấy ăn.


Quân liếc mắt nhìn ly kem của Linh Như một cái rồi cẩn thận giúp Catherin lau số kem dây ra bàn.


Linh Như ngẩng mặt lên khỏi ly kem của mình… Cảnh tượng đang diễn ra trước mắt cô lúc này này rất quen thuộc, trước đây cũng từng như thế. Chỉ là vị trí đã thay đổi và hôm nay kem của Linh Như không bị cô bất cẩn làm đổ ra ngoài nữa thôi. Đó là thói quen cô không muốn bỏ nhất, nhưng người đã không còn bên cạnh thói quen cũng phải dần thay đổi.


“Tớ vào nhà vệ sinh một lát.” Linh Như đẩy ghế ra.


Mọi người gật đầu, họ vẫn đang bận rộn với những câu chuyện của mình. Cô nhanh chóng bước đi. Chỉ một đoạn này thôi, sau đó sẽ không sao. Một lát nữa thôi… Linh Như tự nhủ với bản thân, khóe môi cô mím lại thật chặt.


Cô lại để quên điện thoại ngoài bàn, nhưng cũng chẳng phải sơ ý. Linh Như vốc thêm một ít nước táp vào mặt mình, nước mắt hoà với nước máy. Cô lại nói đang nói dối người cô đã từng hứa sẽ thành thật với bản thân.


Trở lại bàn, Ngọc đang nói chuyện vui vẻ với Catherin, lại có cảm giác mình là người thừa, giống như trước đây Ngọc với Khiêm luôn luôn mang lại cho cô cảm giác đó thì bây giờ cả ba người bạn thân đều khiến cô cảm thấy như thế. Từ lâu mỗi người bọn cô đã không còn là những đứa trẻ dính lấy nhau vui đùa, ai cũng có cuộc sống riêng và người quan trọng riêng của bản thẩn.


Cô nghĩ… nếu như lúc này chỉ có bốn người cũng không sao.


“Cậu đây rồi, lúc nãy cậu vào nhà vệ sinh thì có một uỷ viên trong trường gọi điện đến… nên tớ nghe hộ, hình như có cuộc họp gấp.” Khiêm đưa điện thoại cho Linh Như ngay khi cô vừa ngồi xuống.


Cô cầm lấy điên thoại trên tay Khiêm, ngón tay lướt nhanh trên màn hình cảm ứng và tránh ra một góc gọi điện.


Linh Như cúp điện thoại quay lại chỗ mọi người sắc mặt hơi vội vàng vì việc gấp: “Tớ… phải đi luôn, xin lỗi các cậu, lần khác tụ tập nhé.” Cô nắm chặt chiếc điện thoại trong lòng bàn tay.


“Tớ đưa cậu đi.”


Quân đứng lên nhưng cô nhanh chóng lắc đầu.


“Không cần đâu, cậu ở lại đây đi. tớ có lái xe đến. Xin lỗi các cậu nhé, lần sau lại gặp.” Linh Như hối lỗi nhìn Khiêm và Ngọc rồi xách túi vội vàng đi ra khỏi nhà hàng. Cô bước nhanh nhưng vẫn cố gắng vững vàng hết mức có thể.


Ngọc và Khiêm nhìn nhau.


“Cậu ấy vẫn thế đấy, từ khi cậu đi thì cậu ấy cũng rối lên với công việc ở trường đại học, với lại gần đây lại sắp tốt nghiệp, thời gian gặp mặt với bọn tớ cũng chẳng có.” Khiêm nói với Quân. Ngọc cũng gật đầu.


Quân nhìn theo phía cửa nơi Linh Như vừa bước ra ngoài.


Anh biết…nhưng thứ mình đã không thể có thì không nên níu giữ. Anh đã từng nói như vậy với Linh Như và giờ đây nó lại nghiệm đúng với bản thân anh. Không có anh cô vẫn sẽ sống tốt, bốn năm qua vẫn như vậy, cả thói quen cũng đã bỏ được. Linh Như còn có ước mơ và còn có rất nhiều quan trong với cô ấy hơn anh. Nhưng Catherin ngoài anh ra thì không còn lại bất cứ thứ gì trên đời.


Xin lỗi em, Linh Như.


Ở bên ngoài nhà hàng, Linh Như từng bước một đi về phía cuối con đường. Nước mắt làm khuôn mặt cô nhòe đi, ánh đèn hắt lên, bóng cô đổ dài xuống lòng đường, trong không gian chỉ còn tiếng côn trùng kêu khe khẽ. Chiếc chìa khoá xe cùng với điện thoại cô vẫn nắm thật chặt trong tay.


Cô lại diễn trò nữa rồi, nhìn Quân thân thiết với người con gái khác, cô cảm thấy rất bức bối. Cảm giác đau không nói nên lời cứ ứ nghẹn trong cổ.


Những thứ đã không phải là của mình thì đừng nên cố chấp giữ lấy. Trước đây, Quân đã từng nói với cô như thế và bây giờ cậu ấy cũng là một trong số đó. Là tia nắng mà cô chờ đợi nhưng mãi mãi không có được.


Từng bước một đi về cuối đường, nước mắt làm khuôn mặt Linh Như nhòe đi, ánh đèn hắt lên bóng cô đổ dài xuống lòng đường, trong không gian chỉ còn tiếng côn trùng kêu khe khẽ. Chiếc chìa khoá xe cùng với điện thoại cô vẫn nắm thật chặt trong tay.


New message.
Nếu đã không thể có được thì hãy ra đi. Tớ vẫn luôn bên cậu.


Tin nhắn của Ngọc. Cô khóc lớn lên thành tiếng, nước mắt trào ra, từng tiếng nấc nghẹn ngào trong bóng tối thê lương tĩnh mịch.


Cảm ơn vì đã mang đến cho cô một người bạn hiểu mình như vậy.


Chiếc ô tô đen đậu ngay trước mặt Linh Như, chiếc xe quen thuộc… lên xe và bỏ lại tất cả. Đắn đo trong tích tắc, cô mở cửa xe.


Người ta nói: Khi một cánh cửa hạnh phúc đóng lại, một cánh sẽ cửa khác mở ra. Hi vọng khi mở cánh cửa mới này cô sẽ không còn phải một mình ôm ấp tình yêu. Bởi vì yêu đơn phương là mối tình rất đau khổ và đau rất nhiều lần.


“Cô chủ, bà chủ đã sắp xếp xong, chuyến bay ngay sáng mai… bà ấy chờ cô ở đó.” Người lái xe kính cẩn thông báo với cô.


Linh Như lau lại khóe mắt: “Ra sân bay.”


… Nơi tia nắng rực rõ của cô đã ra đi… nơi đón tia nắng đó trở về và cũng lại là nơi mang cô chạy trốn khỏi bầu trời đầy nắng này.


Cô soạn cho Ngọc một tin nhắn: Tạm biệt và cảm ơn cậu vì tất cả. Nước mắt lại lăn dài trên gò má xinh đẹp, nước mắt cho một mối tình đã kết thúc cho dù nó chưa từng có khởi đầu.


Người tôi đã từng yêu… Yêu trong nhớ nhung, trong lặng lẽ.
Người mà tôi tưởng chừng sẽ ở lại bên mình mãi mãi nhưng lại rời xa tôi bởi khoảng cách, thời gian và… bởi trái tim không cùng chung nhịp đập.
Người ấy đã trở về… nhưng lại chẳng còn ở bên tôi.
Tôi ra đi đến khi nào có thể

« 1 2 

Bạn đang xem Chờ một tia nắng Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook Chia sẻ bài: Chờ một tia nắng
Xem ảnh girl xinh cập nhật hàng ngày
Bạn muốn đắm chìm trong vẻ đẹp của những chân dài Việt Nam? Hãy để mShow thỏa mãn bạn!
Tải miễn phí
• BÌNH LUẬN COMMENT
Không Văng Tục, Quảng Cáo, Spam Nếu Bạn Là Người Có Văn Hóa!






• CÙNG CHUYÊN MỤC
BẠN ĐÃ XEM CHƯA?
• TỪ KHOÁ TÌM KIẾM
DongNaiZ.wap.sh - Tải miễn phí game cho điện thoại, đọc những mau truyen ngan hay nhất,

xem phim sex online

cực đỉnh cùng nhiều tiện ích khác cho dế yêu của bạn.