Tôi khóc tức tưởi mà oằn mình vì những cú roi dán vào người. Tía vẫn một giận hai đánh , tía đánh không ngừng mặc cho má tôi đứng can la , tía đánh hồi tía khóc , ngồi xụp xuống ghế đôi diện bàn thờ. Tía nhìn tôi , tay tía chùi chùi lên khóe mắt.
“ Tía nuôi mày đâu mong ngày mày trả ơn. Tía lo cho thân gái dặm trường , phải ra đời mưu sinh , nay có mối tốt gán cho mày. Mày không chịu là sao ? Gái lớn gả chồng , có gì sai ? Giờ mày đòi sống chết , không nghe lời tía. Mày giống ai mà lì lợm thế ? “
Tôi khoanh hai tay , ngước nhìn tía , tôi thiết tha cầu xin tía trong tiếng nấc.
“ Con xin tía , con đội tía , đừng gả con xa. Con không muốn lấy chồng sớm đâu . Có chết con cũng không lấy , con xin lỗi tía má “
Khi biết tôi vẫn ương ngạnh không ân thuận cuộc ép duyên này , tía giận tím mặt rồi lên cơn đau tim . Mẹ tôi quýnh quáng đỡ lấy tía rồi mấy bà hàng xóm nhiều chuyện nãy giờ cũng can thiệp.
“ Mày ưng đại cho xong. Tía mày mà có gì , mày ăn chay cả đời nghen con “
Đến nước này rồi , tôi không thể nào đi ngược lại với chữ hiếu của ông bà ta thời xưa nữa , tôi xuôi theo dòng đời lận đận của kiếp làm dâu , xuôi theo cái đạo hiếu với cha mẹ , tôi đi lấy chồng.
Tôi gật đầu đồng ý trong khi dòng nước mắt cứ lênh láng , tôi và má dìu tía lên trạm xá. Vừa ra khỏi thềm cửa , tôi thấy Liên.
Em đứng trân người nhìn tôi , mắt em đỏ ngầu , em vội lau hai hàng nước mắt rồi chạy vọt đi , không thèm nói với tôi nửa lời. Tôi ngậm ngùi nhìn em bỏ đi , tim tôi đau điếng , nó đang chảy máu , chảy những giọt máu vô hình mà chỉ tôi mới cảm nhận được là nó đang chảy. Máu chảy , máu chảy ra ngoài. Tình yêu của tôi dành cho em cũng rời tim theo những đợt máu ấy.
Người không máu , sao người sống ?
Chị không em , chị sống làm sao ?
Em biết , tôi biết. Và bạn , bạn biết không ? Nguyệt Lão đã không se trọn cho tôi sợi chỉ tơ hồng . Tôi lấy chồng rồi , em sống tốt nha em.
………………………
Ngày vu quy , tôi mặc trên người chiếc áo dài đỏ thêu hoa chấm gót , đầu đội khăn đóng , điểm tô trên người là vài thứ trang sức linh tinh.
Nhìn mặt tôi trong gương , nét kiều diễm của lứa tuổi hai mươi xuân sắc khiến tôi tiếc nuối khi sắp phải lấy chồng xa xứ , xa mọi người , xa cả người em gái tôi thương yêu.
“ Con gái , ra đi con . Xe tới rồi “ – tiếng mẹ giục tôi.
Tôi vội vàng ra khỏi buồng , nước mắt tôi khẽ rơi , nhưng tôi lập tức lau nó ngay vì sợ tía má thấy sẽ buồn , rôi lại khóc vì xa tôi , thế thì tôi xót lắm.
Ra khỏi cửa nhà , tôi thấy mọi người đang vui vẻ chúc phúc cho tôi , miệng họ nở nụ cười hân hoan. Trước nhà tôi được trang hoàng cũng khá đẹp vì chồng tương lai của tôi nghe nói là khá giàu.
Tôi ôm tía má lần cuối rồi chào tạm biệt mọi người lên xe.
Tôi có ngoai ngoái nhìn lại , cố tìm hình ảnh em , biết đâu được em đang lén nhìn tôi theo người. Tìm hoài mà chả thấy , ánh mắt tôi moi móc mọi chỗ trong khả năng tầm nhìn của mình mà vẫn mịch mù , không thấy em.
Thôi rồi , em hận tôi cả đời này. Tôi lắc đầu chán nản bỏ lên xe hoa mà lòng đầy nước.
Vòng xe lăn bánh , tôi và chồng mình đi được nửa đường gần ra tới đầu đường thì tôi cảm giác được em đang ở phía sau , tôi ngoảnh đầu nhìn thêm lần nữa. Và đúng , em đang chạy đuổi theo tôi.
Em chạy trên đôi chân trần của em , vẻ mặt em hối hã , miệng em hớt ha hớt hãi kêu gì đó mà sao giống tên tôi. Tôi cố cầm lòng không nhìn em nữa , rôi chưa được vài giấy , tôi lại xoay xuống nhìn em.
Em ngã mất rồi , đầu gối em đầy máu , tôi thấy em đau đớn rồi tôi cũng như em , nhanh chóng hứng chịu cơn đau đớn không tên đó.
Tôi bung cửa , chạy đến bên em , tôi chạy nhanh đến rớt cả khăn đội đầu.
“ Em có sao không ? Sao lại chạy ra đây làm gì mà để té như vầy “ – tôi lo lắng hỏi han em.
“ Chị , chị nỡ bỏ em lấy chồng thật sao ? “
Em rưng rưng nhìn tôi làm tôi thấy mình như một kẻ tội đồ sa chân lầm lỡ. Tôi cúi xuống , khẽ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của em lên .
“ Chị xin lỗi . Chị xin lỗi , Liên về nhà đi “
Em vẫn đau đớn ngã vật ra đó , tôi cố dìu em đứng lên.
“ Được rồi , chị lên xe đi. Em về đây. Em không cần chị nữa. Chị đi đi , đi đi và hãy mang theo những lời thề thốt của chị sang bên đó . Bây giờ thì bỏ tay ra “
Em giận dữ hất tay tôi ra , em khập khiễng những bước chân thật ngắn , vẻ mặt lộ rõ sự đau rát của vết thương ngay đầu gối.
Trong phút chốc tôi tính bỏ chồng mà đến với em , cùng em vượt qua những thử thách chông gai rồi lại bị cái chữ hiếu đè nặng trên vai nên đành thôi mà nhìn em bước đi. Lòng tôi ngâng lên những câu hò buồn , những câu hò ly biệt.
Tôi muốn ôm lấy em lắm chứ , muốn dìu dắt em những lúc em vấp ngã , muốn bên cạnh vỗ về em nhưng sao khó quá. Tôi đã là gái có chồng thì làm sao vẽ ra một tương lai tươi đẹp cho em đây ?
Tôi nuốt ngược nước mắt vào trong rồi cắn răng quay lên xe và lần này tôi đã không mềm yếu ngoảnh đầu nhìn lại nữa. Tôi sợ mình sẽ lại mũi lòng , nao núng trước em mà từ bỏ cái gọi là “ hạnh phúc về sau “ của cha mẹ sắp đặt. Tôi sợ nhiều lắm , để yêu em , tôi đã bắt đầu sợ mọi thứ trên cái cõi đời này.
Con đường phía trước dài thênh thang
Tương lai xám xịt , đang chờ đón
Ngày không em , ngày qua thật buồn tẻ
Biết đâu được một ngày ta gặp lại nhau …
………………….
Hãng hàng không VietNamAirline.
Ba mươi năm tha hương , ba mươi năm sống bên đất người , ba mươi năm không thấy ánh mặt trời của đời tôi. Lần đầu tiên tôi trở về cái với vòng tay ôm ấp của một vùng sông nước hiền hòa nơi mẹ đẻ sau cái ngày vu quy tuổi hai mươi.
Đã lâu quá rồi tôi chưa về thăm mộ tía má. Tía má mất rồi mà tôi không một lần về coi sóc nhà cửa. Mặc miệng đời **** rủa tôi là người con gái quên nòi , quên giống , quên cả mẹ cha. Họ chì triết , nặng nhẹ mà buông lời trách móc. Nhưng tôi vẫn mặc kệ , tôi vẫn tròn chữ hiếu đó thôi , nếu không tôi đã vội vàng bỏ chồng con bên này mà về với tía má , về với em.
Thà cười với đời tuy lòng mình đang khóc , còn hơn để đời cười mình chỉ vì hai chữ “ dị nhân “
Xách hành lí nặng nề , tôi nhanh chân ra bãi nơi chiếc xe hơi bóng lưỡng đang đợi tôi.
Lên xe mà đầu tôi vẫn còn rối bời với những kí ức xưa. Nỗi khắc khoải mong em chưa hề vơi bớt trong tôi một tí nào. Nghĩ về mình sao vô tâm quá , đến đó biết bao nhiêu năm rồi mà chẳng một lần thư từ cho em. Nhưng tôi biết viết gì đây ? Em có hồi thư cho tôi ? Hay khi tôi hồi hộp đợi hồi âm thì em lại viết đầy lên trang giấy trắng những câu căm hận. Nghĩ rồi thôi , không muốn viết để tránh đau lòng và cũng không muốn em ôm mộng. Xót xa cứ nối tiếp xót xa.
Bây giờ tôi về đây với cái thân hình khá đầy đặn , cái đẹp hồn nhiên , vô tư ngày nào giờ thay thế bằng những nếp nhăn trên mí mắt. Gần cả một đời người rồi chứ có ít ỏi gì , từ lúc chồng qua đời vị cơn bạo bệnh , tôi sống trọn với cái gia tài kết xù chồng để lại cùng đứa con trai đã qua tuổi cập kê lấy vợ. Nó bận nên không về , chỉ tôi là về thôi.
Tôi về vì chiều nay tôi sẽ góp mặt trong buổi lễ khai trường. Đó là ngôi trường tiểu học dưới quê tôi mới góp tiền ủng hộ xây hồi hai năm trước giờ đã được hoàn thành. Tôi là khách mời danh dự của trường , vì số tiền tôi ủng hộ chiếm gần hết tổng kinh phí xây dựng.
Tôi vừa hồi hộp vừa lo lắng , lòng cứ như lửa đốt. Tôi có nhiều câu hỏi lắm. Nào những người dưới đó còn ai nhớ tên tôi ? Liệu có còn những hình ảnh thân thương , mộc mạc nơi xóm quê tôi ở ? Rôi có ai gọi tên khi bắt gặp tôi không ? Ôi ! Tôi thèm những thứ đó , tôi khát khao và đợi chờ nó lâu rồi. Và trên hết những thứ khát khao giản dị đó , tôi cao cấp hơn một chút. Tôi thèm được nhìn thấy em , người em gái nhỏ bé hát hò ngày nào.
Nhắm mắt rồi thiếp đi , tôi mong sao tôi có thể trở về quê với thời gian sớm nhất.
Vài tiếng đồng hồ trôi qua …
“ Thưa bà chủ , tới quê rồi ạ “
Nghe tiếng gọi , tôi thức giấc , bấm nút cho cánh cửa xe hơi kéo xuống.
Cảnh vật nơi đây vẫn vậy , vẫn như xưa , thân quen , gần gũi và đậm tình.
Tôi mở toang cánh cửa xe rồi bảo tài xế xách hành lí mình mang vào nhà.
Nhà tôi giờ rộng rãi và khang trang lắm. Nó không còn nghiêng nghiêng , quẹo quẹo dưới những trận bão lớn. Tôi lấy chồng giàu sang , tôi có tiền , tôi đem đổi tình yêu đầu đời của mình để giành lấy sự sung túc , ấm no cho gia đình.
Nhà cửa tôi tươm tất , sạch sẽ , thoáng mát và đặc biệt rất chắc chắn bởi nó được xây dựng bằng những viên gạch to , những bao xi măng chất lượng và những hàng thép kiên cố chống lũ , chống bão.
Bước vào nhà , tôi lấy vài nén nhang thắp lên bàn thờ tía má rồi ra sau nhà rửa mặt tỉnh táo cho chuyến đi dài nửa vòng trái đất của mình.
Tôi dạo quanh nhà , nhà tôi giờ trồng nhiều cây trong vườn lắm , toàn những cây tôi thích hồi đó. Gần nhà tôi còn có mé sông nhỏ uốn lượn quanh nhà. Trên mặt sông phẵng lì là những đám lục bình trôi lưng lửng , nó nhẹ nhàng , chậm rãi không đua chen , xô bồ như cái xã hội phức tạp nơi chốn thành đô.
Nhìn lục bình trôi dạt , tôi lại nhớ tới em. Nhớ tới buổi đầu em tỏ tình , nhớ những lúc hai đứa lén trốn nhà đi chơi.
Hòoo
Xem ảnh girl xinh cập nhật hàng ngàyCopyRight 2015 ĐồngNaiZ + Xtgem - Tổng Hợp game mien phi, game android, truyen hentai, doc truyen ngan hay, anh girl cuc xinh