The Soda Pop
Trang Chu Dichvu3g Game Java | Android App | Truyện Hay | Khu 18+
======Quảng Cáo======
Tìm là có mò là thấy, trang wap Dongnaiz cung cấp

game dien thoai free

cho dế bạn
HIỆN NAY WAP ĐANG PHÁT TRIỂN, ADMIN SẼ UPDATE NHIỀU NỘI DUNG HAY MỚI NHẤT, CÁC BẠN ỦNG HỘ DONGNAIZ.WAP.SH NHA!^^
Nội Dung:

Vài phút sau Rick đi ra, cậu đi về phía tôi, tròn mắt ngạc nhiên. Tôi biết cậu ta định hỏi gì nên trả lời luôn:


- Áo mưa rách hết rồi, tôi bỏ đi luôn. Vào đến nhà cho tôi mượn cái khăn lau khô người là được.


Rick nhìn tôi rồi gật đầu. Cậu ta dắt xe lại chỗ tôi, nắm tay tôi, đỡ tôi lên xe rồi mới ngồi lên. Quả nhiên rất lịch sự, chắc khối cô chết mê vì cậu ta mất. Đến gái lớn tuổi hơn như tôi còn rung rinh nữa là các em đang ở độ tuổi mới lớn.
Chỉ cần tin và yêu - Phần 1
Đỡ tôi vào nhà, Rick cho tôi ngồi ở phòng khách rồi chạy vào phòng. Hẳn là cậu ta thay quần áo. Nhìn xuống cái áo sơ mi ướt nhẹp của mình, tôi muốn khóc tập hai. Phẳng quá, không có tí gợi cảm nào. Bảo sao không hấp dẫn được đám con trai dê cụ, khoái mấy em như Can Lồ Lộ, còn tôi thì chắc là Kim Ẩn Ẩn rồi. Thôi, mặc kệ cái bọn dê cụ, tôi vẫn tự hào vì nhỏ nhưng có võ. À, ý tôi là dù thế nào, tôi vẫn sẽ trở thành một giáo viên, dưới vài người và trên nhiều người – lũ học sinh đáng yêu của tôi.


Tôi hắt xì vài cái, nhóc Ken chạy từ trên lầu xuống. Nó hỏi han tôi:


- Cô ơi cô, cô làm sao thế? Nhìn cô như con cún nhỏ lạc mẹ.


Nó đến cạnh tôi, nhìn từ trên xuống dưới rồi cười cười. Cái thằng nhóc này, nếu không phải vì đang ngồi trong nhà nó thì tôi sẽ bay đến cú cho nó vài phát vào đầu. Đang lườm nó một cách thù hằn thì Rick đi xuống, đưa cho tôi chiếc khăn và một bộ đồ ngủ.


- Chị lau khô người rồi mặc bộ này vào, nếu không sẽ cảm lạnh đấy.


- Ắt xì! Ắt xì! – Tôi sụt sịt, cầm khăn lau người, xua tay ý không muốn nhận bộ đồ – Không sao đâu, lau khô người là được, cũng không bị ướt nhiều lắm, lát nữa là khô ngay.


Rick định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Cậu ta cau mày, quay người đi vào phòng bếp. Vài phút sau cậu đi ra với hộp đồ y tế.


- Chị cứng đầu thật đấy! Thôi được rồi, vậy thì ngồi yên để tôi rửa vết thương cho.


Tôi lại xua tay.


- Không cần đâu…


Rick nhìn tôi, cau mày. Ánh mắt có chút cầu xin và kiên quyết. Tôi không nói gì, cúi mặt đưa tay bị thương ra. Rick ngồi xuống nâng cánh tay tôi lên, dịu dàng như khi hoàng tử đánh thức công chúa ngủ trong rừng. Đấy! Tôi lại dở chứng mơ mộng ra rồi. Ở nhà mẹ tôi vẫn thường than thở vì cái tính thiếu thực tế của tôi, đã lớn đầu mà trên giá sách toàn truyện cổ tích với thiếu nhi. “Mày muốn làm giáo viên mầm non hả con?”, mẹ tôi vẫn thường thở dài hỏi tôi câu ấy.


- Chị có đau lắm không?


Giờ tôi mới nhận ra từ nãy đến giờ tôi cứ tròn mắt nhìn Rick trong vô thức. Vô duyên quá! Tôi cụp mi, khẽ cắn môi trách mình. Lắc đầu nhẹ, cảm giác hai má và hai tai tôi đang nóng ran lên.


- Cô Kim đừng đeo cặp kính quê mùa ấy nữa thì trông cô sẽ xinh lên nhiều đấy. Mắt cô rất đẹp.


Tôi há hốc miệng, mắt không chớp được vì những gì vừa nghe thấy. Nhóc Ken vừa đấm vừa xoa, tôi bực, chỉ muốn bẹo cho hai má của nó sứt luôn. Nhưng rồi tự nhiên tôi tủm tỉm cười, chắc vì cảm thấy nó tinh ý, biết mắt tôi đẹp. Hình như Rick cũng đang cười.


Bão thật sự đến rồi, gió rít lên đập vào cánh cửa sổ phòng Ken, tung rèm cửa một cách điêu luyện như trong phim kinh dị. Nhiều lần sấm làm tôi giật mình, tay tôi bám chặt vào người nhóc Ken làm nó được mấy phen cười khoái chí.


- Cô nhát gan thế. Cô ngồi đây đi, Ken đóng cửa sổ.


Chợt cảm thấy khí chất nam nhi thấp thoáng ở nhóc Ken. Với vẻ mặt cảm kích, tôi gật đầu mà mắt đã rươm rướm nước. Ken đóng cửa xong, quay lại nhìn tôi cười… rất gian. Tôi nuốt nước bọt cái ực, không hiểu nó sẽ bày trò gì. Ken đi một vòng quanh phòng, tôi cũng nhìn theo nó không chớp mắt. Đang định cất tiếng phàn nàn về thái độ khác thường của nó thì bỗng như có ai đó bịt mắt tôi lại, căn phòng tối đen, sấm đánh một phát ầm.


Tôi hoảng quá quên chân mình đang đau, đứng bật dậy và kết quả là cả người, cả ghế té nhào xuống nền nhà sau tiếng hét kinh hoàng của tôi. Rồi một tiếng xoảng của cốc thủy tinh rơi vỡ. Tôi khiếp đản, khóc ngay lập tức.


Đèn lại sáng, tôi cảm nhận sàn nhà sao mềm mại thế, mắt thì vẫn đang nhắm tịt, đầm đìa nước. Thế là tôi cứ gục mặt xuống sàn nhà mà khóc, nhưng sao cảm giác như sàn nhà cứ đập lên xuống liên tục như có một trái tim bên dưới. Tôi cố căng đôi mắt nhoè nước để nhìn, giờ phút ấy mắt tôi mở to hơn bao giờ hết, cả người tôi đang nằm đè lên Rick. Tôi vội vàng lăn sang một bên rồi lồm cồm bò dậy. Có lẽ trông tôi thật lố bịch.


Rick ngồi dậy. Căn phòng bây giờ trông thật khủng khiếp.


- Đứng yên đó! Đừng đi qua đây, cẩn thận giẫm mảnh thủy tinh.


Rick chỉ về phía Ken, mặt thằng nhóc trắng bệch, cắt không ra giọt máu. Chắc nó cũng hoảng khi nghe tiếng ly vỡ. Thì ra Rick đưa sữa nóng vào cho tôi và Ken, đúng lúc Ken chơi trò dọa tôi thì Rick bước vào nên mới tạo ra những chuỗi âm thanh và cảnh tượng hài đến phát khóc như thế này.


Tôi quệt nước mắt, thấy đầu đau như búa bổ, không còn chút sức lực nào để đứng lên nữa.


Tôi sợ bóng tối. Sợ đến mức không bao giờ tôi dám tắt bóng đèn nếu phải ngủ một mình. Trong bóng tối, tôi thấy mình bị bỏ rơi, bị lạc lõng và giống như đang ở trong căn nhà chân gà của phù thủy Baba-Yaya. Phải rèn luyện rất lâu tôi mới dám đi dạy kèm vào buổi tối, luôn tự trấn an mình rằng ngoài đường có đèn rất sáng và Sài Gòn là thành phố sống về đêm.


Sau khi đỡ tôi lên ghế, Rick dọn những mảnh thủy tinh trên sàn, đóng cửa sổ và kéo rèm lại. Cậu nhìn đồng hồ rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, quay sang nhìn tôi một cách nghiêm túc.


- Trời này chị không thể về được, tối nay chị ngủ lại đây đi. Ba mẹ tôi cũng không về nhà được vì bão đang lớn lắm. Giờ này chị về tôi không yên tâm.


Những gì Rick nói, tôi cứ nghe ù ù trong tai, không rõ. Cái gì mà về được với không về được. Mắt lờ đờ, chân tay mềm nhũn, tôi nghĩ mình đang phát sốt. Rồi sau đó tôi cảm thấy má mình tiếp xúc với một làn da rất ấm, rất mạnh mẽ. Tôi không còn biết gì hơn thế nữa.


Ở độ tuổi như tôi, người ế cũng không phải hiếm, nhưng nếu bảo chưa trải qua một mối tình nào thì cũng hơi khó tin. Dù có xấu như Thị Nở hay khó đỡ như Thị Mầu thì cũng phải yêu đương với một ai đó, nhưng tôi thì chưa hề. À mà cũng không phải, tôi có rung động, nhưng là với các nam nhân vật trong phim tình cảm Hàn Quốc. Thế có được tính là đã rung động không nhỉ?


Không biết cảm giác khi ốm được người khác chăm sóc như thế nào nhỉ? Người khác ở đây không phải là bố mẹ mình. Người khác là một người con trai, một người đàn ông, người mình yêu thương… Chắc sẽ hạnh phúc lắm.


Tôi không biết lúc này mình đang như thế nào, nhưng trong giấc mơ, tôi thấy có một chàng hoàng tử nâng tôi lên, tôi còn nghe được cả nhịp đập trái tim của anh ấy. Rồi anh ấy đặt tôi xuống một thảm cỏ mềm mại, hương hoa thơm ngát. Anh ấy còn nhìn tôi âu yếm rồi đặt lên trán tôi nụ hôn ngọt ngào. Thật tuyệt. Tôi không muốn tỉnh dậy nữa, không muốn chút nào.


- Cô ấy mà biết anh thay đồ cho cô, chắc sẽ nổi điên mà giết anh em mình mất.


Cái gì mà cởi đồ? Chẳng lẽ trong giấc mơ thôi, hoàng tử của tôi cũng trở nên thô thiển thế sao? Dê cụ như vậy sao? Không được, phải tỉnh dậy trước khi giấc mơ ngọt ngào biến thành giấc mơ ô uế.


Mí mắt nặng trĩu, tôi cố nhấc nó lên. Ánh đèn ngủ mờ mờ không khiến tôi thấy chói mắt. Rồi khi đủ sức mở to đôi mắt, tôi thấy mình đang nằm trên chiếc giường có ga màu xanh da trời, thoải mái kinh khủng. Gân cốt bấy lâu bị hành hạ bởi cái nền nhà ở phòng trọ nay được giãn ra nhờ sự êm ái. Chợt tỉnh, tôi ngồi bật dậy, ngó nghiêng xung quanh rồi nhìn xuống người mình. Bộ đồ ngủ lúc nãy Rick đưa mà tôi không chịu thay, giờ đang nằm chiễm chệ trên người tôi. Tôi há miệng, á một tiếng khe khẽ rồi rùng mình tưởng tượng. Nước mắt tôi trào ra, tôi đau khổ nhận ra mình đã thành gái hư, đã đánh mất tấm thân mà tôi cố gìn giữ cho người tôi yêu. Tôi co đầu gối, gục mặt khóc nức nở.


- Chị tỉnh rồi à? Thấy đã đỡ chút nào chưa? Uống thuốc này vào cho mau khỏi.


Tôi im bặt, ngẩng mặt lên nhìn Rick. Trong căn nhà này, ngoài tôi ra thì chỉ còn hai anh em họ, vì người giúp việc đã xin về từ lúc tôi đến. Vậy thủ phạm chỉ có thể là tên đang đứng trước mặt tôi đây. Tôi quên cả cái chân đau, lao xuống giường, cà nhắc đến chỗ Rick, nắm lấy áo cậu ta, mắt nhìn cậu ta hận thù.


- Chị làm sao thế?


- Đấy! Em đã bảo rồi mà, ai kêu anh thay đồ cho cô làm chi, để cô nổi cơn điên rồi đấy. Em vô can nha cô Kim.


Tôi đổi hướng, đưa mắt nhìn kẻ đứng sau lưng Rick, là Ken. Là thay chứ không phải cởi, có nghĩa là giấc mơ của tôi đã nghiêm trọng hóa vấn đề lên. Nhưng nếu giờ tôi mà tha cho cậu ta thì tôi dễ dãi quá, dù sao tấm thân ngọc ngà của tôi cũng đã bị cậu ta nhìn thấy. Phải làm quá lên một chút vì sĩ diện con gái.


- Ai cho cậu động vào người tôi?


- Tại chị không chịu thay lúc đầu, để ngấm nước mưa rồi phát sốt, nếu tôi không thay đồ cho chị thì giờ này chị có tỉnh dậy và túm áo tôi mạnh mẽ như thế này không?


- Nhưng cũng không được phép cởi đồ tôi ra, cậu là con trai, tôi dù sao cũng là con gái, nam nữ thụ thụ bất tương thân.


- Vậy không lẽ tôi để cho nhóc Ken thay đồ giúp chị?


Tôi cau mày, nhìn nhóc Ken, bắt gặp nụ cười gian của n

« 1 2 

Bạn đang xem Chỉ cần tin và yêu – Phần 1 Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook Chia sẻ bài: Chỉ cần tin và yêu – Phần 1
Xem ảnh girl xinh cập nhật hàng ngày
Bạn muốn đắm chìm trong vẻ đẹp của những chân dài Việt Nam? Hãy để mShow thỏa mãn bạn!
Tải miễn phí
• BÌNH LUẬN COMMENT
Không Văng Tục, Quảng Cáo, Spam Nếu Bạn Là Người Có Văn Hóa!






• CÙNG CHUYÊN MỤC
BẠN ĐÃ XEM CHƯA?
• TỪ KHOÁ TÌM KIẾM
DongNaiZ.wap.sh - Tải miễn phí game cho điện thoại, đọc những mau truyen ngan hay nhất,

xem phim sex online

cực đỉnh cùng nhiều tiện ích khác cho dế yêu của bạn.